Hiển thị các bài đăng có nhãn Đường phố. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đường phố. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012










Trên cơ thể của em có hàng trăm u lớn nhỏ, những u màu đen, đua nhau mọc lên từ lúc em mới chào đời. Ngứa, em lại gãi, gãi đến khi máu chảy khắp người. Người mẹ nhìn thấy, nước mắt chảy giàn dụa, nhưng chỉ biết trách số phận mình quá nghèo.
Đó là hoàn cảnh đáng thương của em Phạm Thị Ly (sinh năm 2004, ở thôn Nội, xã Đồng Du, huyện Bình Lục). Vừa chào đời em đã bị mắc căn bệnh nhiễm sắc tố ngoài da. Hình dáng của Ly bây giờ là hàng trăm các u màu đen lớn nhỏ mọc khắp người, từ lòng bàn tay, bàn chân đến đỉnh đầu, ở đâu các u màu đen này cũng không trừ.

Chúng tôi không khỏi chạnh lòng khi nghe chị Thu kể hoàn cảnh gia đình mình. Năm 2003 anh Phạm Văn Dĩnh (sinh năm 1983) và chị Lương Thị Thu, hai phận nghèo gặp nhau bén duyên vợ chồng để rồi về chung sống cùng nhau trong căn nhà tối tăm lụp xụp.

Dù đói khổ nhưng bù lại anh chị yêu thương và thông cảm cho nhau nên trong nhà luôn đầy ắp những tiếng cười. Năm 2004 hai anh chị đón chào đứa con đầu lòng, nhưng đến khi cháu Ly chào đời, anh chị dường như chết đứng khi nhìn thấy đứa con thân thể bị biến dạng bởi những u nhỏ màu đen bám khắp cơ thể.

Anh chị vội đưa cháu lên bệnh viện huyện rồi bệnh viện Đa khoa Hà Nam, nhưng các bác sỹ đều lắc đầu vì không tìm ra nguyên nhân của căn bệnh. Gia cảnh quá khó khăn, hai vợ chồng đành ôm con về nhà trong sự thất vọng.

Đến năm 2009, chị Thu có mang lần thứ 2. Nhưng dường như số phận quá trớ trêu với đôi vợ chồng nghèo. Lúc chị Thu sắp đến ngày sinh, thì anh Dĩnh trong lúc đi làm, không may bị tai nạn qua đời. Đứa con sắp chào đời anh cũng không kịp nhìn mặt. Lúc ấy chị Thu chỉ muốn đi theo chồng, nhưng thương đứa con bệnh tật không người chăm sóc, lại mang trong mình một sinh linh bé nhỏ, là niềm hi vọng duy nhất của gia đình.

Từ lúc chồng mất, cuộc sống của 3 mẹ con chị Thu dường như khó khăn lên bội phần, tất cả mọi chi phí sinh hoạt hàng ngày đều chỉ dựa vào hơn một sào ruộng, lúc việc đồng áng xong xui, chị lại đi thêu ren và đi gọt hoa quả thuê cho lái buôn ở chợ Sông. Nhưng những việc này không thường xuyên, vì chỉ lúc nào người ta thuê thì chị mới được đi làm.

Nhìn cháu Ly, chúng tôi không khỏi xót lòng thương cho số phận trớ trêu của cháu. Từ lòng bàn tay, lòng bàn chân đâu đâu cũng có những u nhỏ màu đen bám chặt. Riêng phần bụng và lưng của cháu là một lớp da dày cộm màu đen. Trên trán và đầu của Ly có những u lớn mọc lên che gần hết khuôn mặt. Hơn nữa, những chiếc u này lại còn có lông màu xám mọc xung quanh, nó giống như những trường hợp người sói mà đã từng gặp.

Những u nhỏ này làm Ly rất khó chịu, mỗi lúc ngứa, em lại gãi, càng gãi càng ngứa, máu từ các u cứ chảy ra, nhưng vẫn không hết. Những lúc như vậy Ly lại khóc, em khóc trong sự đau đớn và tủi cực của một cô bé mà đáng ra ở cái tuổi của em chỉ có tiếng cười trong trẻo.

Chị Thu tâm sự: “Từ lúc chồng tôi còn sống, điều kiện cũng rất vất vả, thật sự tôi thương con lắm, nhưng lực bất tòng tâm, đến 2 bữa ăn còn thiếu, huống hồ là đi chữa bệnh cho cháu nó…”.

Lúc bố còn, cháu Ly vẫn được bố đưa đi học để tiếp xúc với bên ngoài, được bố “bênh” mỗi lúc bị bạn bè trêu chọc, nhưng từ khi bố mất. Ly chỉ quanh quẩn trong nhà, không ra ngoài, chỉ có mấy đứa trẻ hàng xóm với anh em gần đó là hay qua lại và không sợ Ly.

Hàng ngày, vào mùa hè, để tránh cho Ly bị ngứa chị Thu phải tắm cho Ly đến 3 lần, còn mùa đông mỗi ngày Ly phải tắm ít nhất là một lần. Khổ nhất là mùa hè, do các lỗ chân lông ở da bị bí, nên Ly rất khó chịu, lúc nào cũng phải ngồi kề quạt và lau người liên tục.

Năm 2010, có một người cùng quê với chị Thu, nhìn thấy hoàn cảnh của cháu Ly, đã giới thiệu hoàn cảnh cháu Ly cho một trung tâm nhân đạo. Sau khi họ lấy mẫu máu và mẫu tế bào da của cháu Ly mang đi xét nghiệm. Sau đó họ đã đưa cháu lên bệnh viện da liễu TW, ở đây các bác sỹ đã xét nghiệm và chẩn đoán bệnh của Ly mắc phải là bệnh nhiễm sắc tố ngoài da. Bệnh của cháu Ly gần như là không thể chữa trị, chỉ có thể khắc phục bằng cách phẫu thuật.

Trao đổi với chúng tôi, ông Đỗ Đình Thông, Phó chủ tich UBND xã Đồng Du cho biết: “Gia đình chị Thu là một trong những gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn trong địa bàn xã, chồng không may mất sớm, giờ lại nuôi 2 đứa con, một đứa bệnh tật. Do UBND xã còn khó khăn, chỉ động viên, hỗ trợ được phần nào cho gia đình…”.

Nghẹn ngào trong dòng nước mắt chị Thu tâm sự: “Cũng muốn phẫu thuật cho cháu nó để cháu nó được sống như bình thường lắm, nhưng hoàn cảnh của tôi như thế này thì tôi lấy cái gì để mà đưa cháu nó đi….”.

Chia tay gia đình chị Thu, hình ảnh của cháu Ly cứ ám ảnh chúng tôi, ước mơ được thành một cô thiếu nữ có lẽ sẽ khó trở thành hiện thực đối với Ly.

---------------------------------------------------------------
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Chị Lương Thị Thu: Thôn Nội, xã Đồng Du, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam.

2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.

Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)

Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490

Email: quynhanai@dantri.com.vn

Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:

* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.

* Tài khoản USD tại VietComBank:
Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri

Account Number: 045 137 195 6482

Swift Code: BFTVVNVX

Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)

* Tài khoản VNĐ tại VietinBank:
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 10 201 0000 220 639
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm

* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)

Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100356359

Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội

* Tài khoảnUSD tại Ngân hàng Quân đội (MB)

Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100357002

Swift Code: MSCBVNVX

Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)

3. Văn phòng đại diện của báo:

VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122

VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725

VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0974567567

VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 
0710.3.733.269




Nếu đọc không được click vào đây:  https://www.facebook.com/photo.php?fbid=157215777741781&set=o.265178993526559&type=1

Đời trẻ lang thang ở Hà Nội


2010-02-01
Tết có ý nghĩa gì với trẻ lang thang ở Hà Nội? Hay cũng như mọi ngày trong năm là làm sao để đủ một bữa ăn và một nơi để tạm ngủ qua đêm trong giá lạnh.
Photo courtesy vietnamaaablog
Trẻ lang thang ngủ tại công viên.
Tết đang đến với những phố phường của Hà Nội. Trong cái giá lạnh của những ngày cuối năm, người Hà Nội hối hả chuẩn bị đón Tết. Và trong dòng người hối hả ngược xuôi của Hà Nội, người ta vẫn thấy bóng dáng của những em nhỏ đánh giầy, bán báo, thậm chí ăn xin trên đường phố. Đó chính là những trẻ lang thang mà Hà Nội đang phải đối mặt trong nhiều năm qua. Câu chuyện hàng tuần kỳ này xin được gửi tới quý vị những tìm hiểu về tình hình trẻ em lang thang Hà Nội thời gian gần đây.
Hoàn cảnh khác nhau
Từ nhiều năm nay, trẻ lang thang ở Hà Nội là hình ảnh khá quen thuộc với những người dân thủ đô. Cách đây khoảng 20 năm, khi Việt Nam mới bắt đầu thực hiện đổi mới và mở cửa, khái niệm trẻ lang thang đối với nhiều người Hà Nội là cái gì đó còn khá xa lạ, mặc dù lúc đó người ta vẫn gặp những người ăn xin, trong đó có trẻ em trên đường phố. Nhưng rất nhanh chỉ vài năm sau đó, cùng với sự mở cửa của cả nước, tốc độ đô thị hoá đến chóng mặt, Hà Nội đã nhìn thấy số lượng trẻ em lang thang tăng lên nhanh chóng. Theo thống kê chưa chính thức vào năm 2008, Hà Nội có khoảng 1,600 trẻ lang thang.
Ăn xin còn khổ hơn, ví dụ có một người đến nói là cho các em chỗ ăn hoặc cho các em chỗ ngủ, sau đấy nói chung cứ một ngày bắt các em đi ăn xin rồi sau đó lấy lại hết.
Bạn Nguyễn Thanh Huyền.
Những trẻ lang thang này đến Hà Nội từ nhiều tỉnh thành khác nhau. Các em đến Hà Nội kiếm sống. Có em do mồ côi bố mẹ, không người nuôi dưỡng. Có em do gia đình không quan tâm chăm sóc, chán đời mà bỏ đi. Cũng có em do gia đình quá nghèo, cũng lên Hà Nội kiếm sống. Các em làm đủ nghề từ đánh giầy, bán báo, bán vé số, nhặt rác, đến ăn xin, thậm chí móc túi, trộm cắp, mại dâm. Tuổi đời cũng đa dạng, lớn 16, 17 tuổi, còn nhỏ nhất là vài tháng tuổi.
Cuộc sống của trẻ lang thang ở Hà Nội rất cơ cực. Tối đến có em phải ngủ ngoài đường hoặc dưới gầm cầu. Nhưng đa phần các em thường thuê chung những căn nhà trọ xập xệ để ở chung cho rẻ.
Đến miền đất lạ, đa phần các em đều phải chịu bảo kê của các nhóm người bắt đi ăn xin hoặc đánh giầy, bán báo hàng ngày rồi tối đến phải nộp tiền cho họ. Bạn Nguyễn Thanh Huyền, một sinh viên, và cũng là tình nguyện viên của hội chữ thập đỏ Hà Nội, người đã nhiều năm giúp đỡ trẻ lang thang  cho biết:
Một Em gái bán vé số. AFP Photo
Một Em gái bán vé số. AFP Photo
Nguyễn Thanh Huyền:Các em ra Hà Nội bị những người khác ở Hà Nội, thì chắc là người ta cũng có quyền thế gì đây thì người ta bắt nạt các em ấy và bắt các em phải làm theo lệnh và phải nộp phần trăm. Ví dụ các em muốn đánh giầy ở khu vực hồ Hoàn Kiếm thì các em bị bắt một ngày phải nộp lại bao nhiêu tiền hoặc đánh bao nhiều đôi giầy thì phải nộp lại số phần trăm mình thu được. Còn người ta sẽ cho các em đi đánh ở khu vực đấy, nếu không làm thế thì sẽ không được đánh giầy ở khu vực đó. Ăn xin còn khổ hơn, ví dụ có một người đến nói là cho các em chỗ ăn hoặc cho các em chỗ ngủ, sau đấy nói chung cứ một ngày bắt các em đi ăn xin rồi sau đó lấy lại hết. Sau cuối tháng thì có gì như kiểu trả lương.
Huyền cho biết, đã nhiều năm bạn cùng các sinh viên tình nguyện khác ở Hà Nội đều tìm cách tiếp cận để giúp đỡ trẻ lang thang, nhất là vào các dịp lễ tết. Vào những dịp đó, các sinh viên lại đi quyên góp tiền và hiện vật để mang đến tặng cho các em. Thường thì các bạn chỉ trao hiện vật vì sợ đưa tiền thì sẽ bị những người bảo kê lấy mất của các em. Thậm chí tiếp cận được các em cũng khó bởi những người bảo kê không muốn các em được nói chuyện với người ngoài. Tuy thế Huyền cho biết nhiều lúc các bạn cũng không chắc các em còn giữ được các quà tặng sau khi các sinh viên đã đi khỏi hay không, hay cũng bị tịch thu hết như tiền mà các em làm ra hàng ngày.
Nhiều nguy cơ
Trẻ lang thang hàng ngày cũng phải đối mặt với nhiều nguy cơ. Theo thống kê của bộ Y tế, hiện cả nước có khoảng 8,500 trẻ em bị nhiễm HIV/AIDs thì đa phần là trẻ em đường phố. Nguyên nhân chính là do các em không được thông tin, không có kiến thức về HIV/AIDS, không có khả năng cũng như cơ hội tự bảo vệ bản thân, cộng đồng tránh khỏi lây nhiễm.
Ngoài ra các em còn phải đối mặt với các nguy cơ khác như bị lôi kéo vào các hoạt động phạm pháp như trộm cắp, mại dâm, bán ma túy. Có em bị xâm hại tình dục.
Trẻ lang thang. Photo courtesy dongha.gov.vn
Trẻ lang thang. Photo courtesy dongha.gov.vn
Chính người dân Hà Nội cũng nhìn nhận vấn đề trẻ lang thang cần phải giải quyết triệt để vì quyền lợi của các em và đảm bảo an ninh cộng đồng. Anh Nguyễn Tuấn Anh, một người dân Hà Nội, cho biết:
Nguyễn Tuấn Anh:Phải giải quyết chứ, vì nguồn gốc trẻ lang thang đó là từ các gia đình có quan hệ gia đình không vững chắc, hoặc mồ côi thực sự. Những đứa trẻ đấy mà cuộc sống của chúng không có nuôi dạy thì lớn lên chúng nó không có sự điều chỉnh rõ ràng, thì có thể dẫn vào tệ nạn. Phần lớn các trẻ đó mà lớn lên không có gia đình thì nhiều đứa dính vào tệ nạn rồi. Chỉ cần chúng lớn lên một chút, khoảng 10 tuổi là đi đánh giày, đánh bạc, hút thuốc lá rồi lớn lên thì ma tuý.
Vấn đề trẻ lang tham phạm pháp cũng không phải là hiếm ở Hà Nội. Cũng chính vì thế mà có những người dân Hà Nội nhìn các em không mấy thiện cảm. Do đó, sự bảo vệ của cộng đồng dành cho các em có phần hạn chế. Bạn Nguyễn Thanh Huyền cho biết:
Nguyễn Thanh Huyền: Bọn nó ra đây thì cũng nhiều đứa tụ tập, làm mất an ninh trật tự. Tổ dân phố họ chỉ nhìn thấy cái đấy thôi. Cho nên các em cũng không được bảo vệ lắm. Có nhiều đứa ra làm bọn nó tạo thành một khu tệ nạn, thì tổ dân phố chỉ nhìn thấy thế thôi. Ít người thông cảm với các em nên bọn nó ít được bảo vệ.
Việt Nam là nước châu Á đầu tiên và là nước thứ hai trên thế giới đặt bút ký phê chuẩn Hiệp ước về Quyền của trẻ em vào năm 1990.
Giải pháp thu gom vào nhà sống tập trung thì nó không có tác dụng gì cả vì ngân sách xã hội ngày một phình ra để bao cho các chi phí hoạt động của các trại tập trung này.
Anh Nguyễn Tuấn Anh.
Để giải quyết vấn đề trê lang thang, chính quyền Hà Nội từ hơn 20 năm nay đã thiết lập những trung tâm bảo trợ xã hội, nơi tập trung trẻ lang thang bụi đời, và người lang thang. Trên nguyên tắc tại đây, các em được nuôi dưỡng, học văn hoá và học nghề đến khi trưởng thành. Nhưng những em được tập trung vào các trung tâm này lại chỉ bao gồm các em lang thang xin ăn hoặc ốm yếu, còn những em đánh giày, bán báo thì không được tính là trẻ lang thang. Ông Nguyễn Văn Thắng, giám đốc trung tâm bảo trợ xã hội IV, ở Ba Vì cho biết:
Nguyễn Văn Thắng: Các em đánh giày bán báo thì nhà nước công nhận đó là một nghề, chỉ trừ các em lang thang xin ăn hoặc suy dinh dưỡng thì có nguy cơ cao, còn các em đánh giày bán báo và bán hàng ở đường phố thì không đưa các em vào đây. Chỉ có các em lang thang xin ăn, thì sau khi điều tra căn nguyên. Vào đây thì không ở đây ngay, những em nào còn gia đình, còn địa phương thì sau một số ngày tư vấn khảo sát thì chúng tôi sẽ hồi gia cho các em, trừ các em nào không có gia đình, mồ côi cha hoặc mẹ hoặc địa phương không chăm sóc được các em thì để các em ở đây để dạy nghề hướng nghiệp để các em hòa nhập cộng đồng sau này.
Chính sách chưa hiệu quả
Tuy nhiên, ông Thắng cũng thừa nhận là có một số em vốn quen với cuộc sống tự do bên ngoài, nên sau một thời gian vào trung tâm lại tìm cách bỏ ra ngoài.
Ngoài ra, ở Hà Nội cũng có một số trung tâm nuôi dưỡng và dạy nghề cho trẻ do tư nhân thành lập, như nhà hàng Koko của một Việt kiều ở phố Quốc Tử Giám khá nổi tiếng với người nước ngoài. Ở đây các em được nuôi dưỡng, học nghề nấu ăn để sau này có cuộc sống tự lập hơn. Hoặc như ở chùa Bồ Đề, Gia Lâm, Hà Nội, nơi các nhà sư cũng nhận một số trẻ lang thang không có gia đình về để nuôi ăn học.
Năm 2010 cũng là năm Hà Nội có lễ kỷ niệm 1,000 năm Thăng long Hà Nội. Từ giữa năm 2009, chính quyền thành phố Hà Nội đã có chủ trương thu gom trẻ lang thang bụi đời hoặc trả về địa phương với gia đình, hoặc gửi vào các trung tâm bảo trợ xã hội.
Đây không phải là lần đầu tiên Hà Nội có chiến dịch thu gom trẻ. Những chiến dịch này vẫn xảy ra vào  những năm Hà Nội chuẩn bị các chương trình lễ lớn. Ví dụ như năm 2002 khi Hà Nội đăng cai tổ chức Seagames.
Một bé trai đang đánh bóng xe taxi tại Hà Nội. AFP PHOTO.
Một bé trai đang đánh bóng xe taxi tại Hà Nội. AFP PHOTO.
Đặc biệt, năm 2006, khi Việt nam đăng cai chủ nhà hội nghị APEC và chuẩn bị đón tiếp các nguyên thủ của nhiều quốc gia, công an và các lực lượng an ninh Hà Nội đã tiến hành truy quét và thu gom trẻ lang thang về các trung tâm bảo trợ xã hội với mục đích làm đẹp bộ mặt phố phường. Vì số lượng trẻ đông, đã có những trung tâm không đáp ứng được nhu cầu chăm sóc tốt trẻ. Theo Tổ chức Theo dõi nhân quyền quốc tế, các em đã bị giam giữ trong các xà lim chật hẹp bẩn thỉu, bị đánh đập và bỏ đói ở một số trung tâm bảo trợ xã hội xa Hà Nội, điển hình là trung tâm bảo trợ xã hội Đồng Đậu.
Một số người dân Hà Nội thì cho rằng, việc thu gom trẻ theo kiểu chiến dịch của Hà Nội chưa có hiệu quả. Anh Nguyễn Tuấn Anh, một người dân ở Hà Nội nhận xét:
Nguyễn Tuấn Anh: Ở đây giải pháp thu gom vào nhà sống tập trung thì nó không có tác dụng gì cả vì ngân sách xã hội ngày một phình ra để bao cho các chi phí hoạt động của các trại tập trung này. Nói về những nỗ lực đó thì không hiệu quả lắm. Vì nói hiệu quả thì trẻ em mồ côi phải giảm đi.
Để giúp Việt Nam giải quyết vấn đề trẻ em lang thang, Uỷ ban châu Âu EC đã tài trợ gần 43 tỷ đồng từ năm 2004 đến 2011 tại 10 tỉnh thành phố trong đó có Hà Nội. Mục tiêu là hỗ trợ hồi gia cho khoảng 7,000 trẻ em lang thang và có nguy cơ lang thang, tái hòa nhập bền vững cho khoảng 500 em. Dự án cũng hỗ trợ phát triển sản xuất, tăng thu nhập cho khoảng 2,000 gia đình nghèo có trẻ lang thang và trẻ có nguy cơ cao, hỗ trợ cho các em được tiếp cận với các dịch vụ y tế và giáo dục.
Thế là một Tết nữa lại đang đến gần. Đối với rất nhiều trẻ em Việt Nam, đây là dịp lễ mà các em háo hức đón chở cả năm, để được mua quà, được mừng tuổi. Nhưng vẫn còn những em nhỏ lang thang trên các đường phố Hà Nội, giờ này vẫn vất vả mưu sinh giữa cái lạnh giá của múa đông, không được hưởng không khí Tết mà tuổi các em xứng đáng được hưởng. Mong sao các em sẽ thực sự sớm tìm được gia đình và tổ ấm của mình để có thể đón Tết như mọi trẻ em có gia đình bình thường khác.
Tạp chí câu chuyện hàng tuần kỳ này xin được tạm dừng tại đây. Việt Hà xin thân ái tạm biệt quý vị và hẹn gặp lại vào sáng thứ ba tuần tới.

Nạn buôn trẻ em qua một nhân chứng và cũng là nhà họat động


2010-02-04
Vấn nạn buôn bán trẻ vào đường mãi dâm mà điểm phát xuất là từ Việt Nam hay từ Kampuchia, với điểm đến là những quán gái những ổ mãi dâm trá hình bên Kampuchia, được trình bày nhiều lần dưới nhiều hình thức trên mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi.
AFP photo
Em bé gái Việt Nam được cứu thóat khỏi một nhà chứa

Vết thương không lành

Càng tìm hiểu Thanh Trúc càng không dám quả quyết mình đã đi tới cùng đích của vấn đề, bởi theo yêu cầu của các tổ chức ngoài chính phủ thì rõ ràng từ bản chất sự việc được trình bày đã có cái giới hạn nhất định của nó, trong lúc đã đi, đã tới và đã thấy thì thực tế và sự cảm nhận ở trên mức độ  kinh hoàng đau xót hơn. Đó cũng là nỗi khó khăn của những tổ chức NGO ngoài chính phủ đang hoạt động công khai hay bán chính thức ở Xứ Chùa Tháp.
Hơn một lần Thanh Trúc từng hứa cùng quí vị là ngày nào còn những nạn nhân khốn khổ và nhỏ tuổi sa vào những cái bẫy tăm tối âm u bên xứ  Chùa Tháp  hoặc bất cứ nơi đâu, ngày ấy vết thương còn nhỏ máu vẫn phải được khơi lại. 
Ngày nào còn những nạn nhân khốn khổ và nhỏ tuổi sa vào những cái bẫy tăm tối âm u bên xứ  Chùa Tháp  hoặc bất cứ nơi đâu, ngày ấy vết thương còn nhỏ máu vẫn phải được khơi lại.
Linh Mục Martino
Trở lại với mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi, linh mục Martino, một tiếng nói , một nhà hoạt động tích cực trong công việc phòng chống tệ nạn buôn bán trẻ vào đường mãi dâm, đặc biệt tập trung vào trẻ em Việt Nam, trình bày cùng quí vị về chuyến đi Kampuchia vừa hoàn tất,  về tổ chức One Body Village, Một Thân Hình, tổ chức phi chính phủ ở Hoa Kỳ đã âm thầm làm việc bao năm qua ở Kampuchia. Những nỗi khó khăn , nếu không muốn nói là khổ tâm, những cái được cái mất, của One Body Village nói riêng và những tổ chức ngoài chính phủ nói chung liên quan đến nổ lực phòng chống tệ nạn thiếu nhi mại dâm ở đất nước Kampuchia. 
Mục đích của chúng tôi là giúp trẻ em Việt Nam đang làm nô lệ tình dục ở Kampuchia và Việt Nam. Tại Kampuchia và Việt Nam chúng tôi có những căn nhà để nuôi dạy cũng như để cứu các em cũng như làm những công việc liên quan mà có thể ngăn chận tệ nạn đó.Nhưng mà đối với chính phủ Việt Nam và Kampuchia thì chúng tôi không có một cái tên tuổi gì cả.
Lần này mình qua bên đó dự tính là đi sáu ngày nhưng chúng tôi đã trở về trước một ngày bởi vì, không biết là dùng chữ thất bại hay thành công. Trên một góc nhìn nào đó thì chúng tôi đã thất bại , có nghĩa là chúng tôi quay trở lại những chỗ mà năm ngoái chúng tôi đi cũng như đã mười năm nay chúng tôi đi, thì gần như những chỗ đó không còn gì. Những quán xá đó, những cái ổ , những động điếm những quán cà phê không còn đó nữa.
Cái thất bại là chúng tôi nghĩ nhưng có thể đó cũng là niềm vui, có thể là đã có quá nhiều người  nói đến thành họ đóng những cái ổ đó và phải di chuyển ra những chỗ khác.
Mục đích của chúng tôi là giúp trẻ em Việt Nam đang làm nô lệ tình dục ở Kampuchia và Việt Nam. Tại Kampuchia và Việt Nam chúng tôi có những căn nhà để nuôi dạy cũng như để cứu các em cũng như làm những công việc liên quan mà có thể ngăn chận tệ nạn đó
Linh Mục Martino
Chúng tôi chỉ tìm được ở đó một chỗ mới, tôi đi vào đó thì cũng chỉ có vài em mà thôi. Nhưng mà trong  lần này tôi về thì cũng giống như năm ngoái, tức là khó mà đào sâu những gì mình có thể làm được. Chúng tôi thất bại là  không làm được cái gì nhiều cho các em, nhưng mà trên phương diện khác chúng tôi thành công, chúng tôi nghĩ họ đã biết

Biến hình đổi dạng chứ không chết

Như vậy thì chắc  phải có một kết quả tốt đẹp nào đó rồi, cớ sao vẫn còn điều gì ưu tư khắc khoải trong từng lời nói của linh mục Martino? Mời quí vị nghe ông chia sẻ tiếp:
Mình nghĩ nó như vầy, tức là nó bị động , quốc tế lên án rất nhiều. Giống như kỳ này mình đi mình chụp được rất nhiều hình, những bảng quảng cáo khắp nơi để bảo vệ trẻ em, những bảng quảng cáo trên những chiếc xe “túc túc” dọc hai bên đường, những cái áo của người dân. Thì quốc tế nhảy vô rất nhiều, tôi nghĩ là tiếng nói của
Trẻ em thậm chí được rao bán trên internet
Trẻ em thậm chí được rao bán trên internet
quốc tế đánh vang cho nên họ phải rút lui ra phía đằng sau. Nói chung chúng ta đừng hy vọng là nó chết, nó tạm thời trở nên khó và nó nằm im đó thôi.
Đến lúc này thì những trở ngại của các tổ chức ngoài chính phủ ở Kampuchia mới được hé lộ:
Tháng Mười tháng Mười Một năm 2009, một số tổ chức phi chính phủ của nước mà có liên quan đến việc giúp các trẻ em đó thì đã bị chính phủ Kampuchia đóng cửa, họ kết án mình vô những cái tội đại khái là phản động, họ đuổi mình ra khỏi nước Kampuchia. 
Mình không nói chuyện trực  tiếp với các tổ chức phi chính phủ đó nên không dám trả lời một cách rõ ràng. Nhưng theo cái nhìn của mình là người bên trong mười  một năm nay tiếp tục những công việc đó  thì mình nghĩ nó như vầy: bởi vì chúng ta đã làm những tiếng vang quá lớn. Những tổ chức đó cũng như tổ chức của chúng tôi, tổ chức Một Thân Hình, đã làm những tiếng vang quá lớn và họ bị ảnh hưởng quá nhiều trước quốc tế. Họ phải đuổi chúng tôi ra 
Thì quốc tế nhảy vô rất nhiều, tôi nghĩ là tiếng nói của quốc tế đánh vang cho nên họ phải rút lui ra phía đằng sau. Nói chung chúng ta đừng hy vọng là nó chết, nó tạm thời trở nên khó và nó nằm im đó thôi.
Linh Mục Martino

Chẳng hạn như những cái nhà chúng tôi nuôi các em , đại khái mỗi nhà chúng tôi gởi mấy em thôi, cái nỗi buồn lớn nhất, cái thật sự đau xót của chúng tôi là lần này chúng tôi trở về thì bốn  cái nhà ở Kampuchia và cả bốn người  đứng đầu đã bị bắt. Các em của tôi tản mát khắp nơi, các con cái của chúng tôi chưa, đang ngồi nói chuyện đây mà cảm thấy rất đau khổ là con cái của chúng tôi tản mát khắp nơi và tôi chỉ có thể liên lạc được với một đứa con trong tất cả những đứa  chúng tôi nuôi.

Sẽ là một cuộc chiến không ngừng

Nếu được cứu về mà nay tản mát khắp nơi thì có thể nói theo nhận định của các tổ chức ngoài chính phủ là các em đã và đang có nguy cơ rơi trở lại vào con đường cũ:
Không phải nguy cơ nữa mà điều đó đang xảy ra bây giờ với những đứa con của mình. Đó là cái niềm đau  không phải chỉ những người  trong tổ chức Một Thân Hình
Cô Sina Vann một nhân chứng sống của nạn buôn bán trẻ em
Cô Sina Vann một nhân chứng sống của nạn buôn bán trẻ em, nói chuyên ở Washington DC
mà tất cả những tổ chức phi chính phủ nào đã bỏ nhiều thời giờ, công sức, tiền bạc, thời gian  và cả tình yêu của mình vào đó. Đó là nỗi đau mà chắc chắn không có viên thuốc nào có thể xóa được
Đó là công việc của linh mục Martino và One Body Village ở Kampuchia mười  mấy năm nay mà chừng như bây giờ đang bị khựng lại.
Chúng tôi gắng làm cái gì có thể làm được, chúng tôi liên lạc với một hai xơ ở bên Kampuchia, ngồi xuống nói chuyện để xem chúng tôi có thể qua tay họ để làm được những gì.
Trở về Việt Nam, về những vùng có nguy cơ cao nằm sát biên giới Kampuchia, nơi mà chỉ một phút làm ngơ một giờ quên lãng một đứa bé nhiều đứa bé bị đẩy qua  đất nước bên kia với giá vài trăm đô như Sina Vann Nguyễn Thị Bích đã kể cho quí vị nghe trong bài trước.
Nhưng con đường hầm đó rất là dài mà chúng ta mỗi người phải thắp  lên ánh sáng. Giống như chạy marathon vậy đó, là người này thắp rồi người bên cạnh tiếp tục thắp và ánh sáng cuối đường hầm nó vô cùng sáng. Nhưng điều đó hoàn toàn tùy thuộc vào tôi vào chị vào tất cả những người đang nghe.
Linh Mục Martino
Đa số dân quê ở đây nghèo thật là nghèo, linh mục Martino xác nhận. Từ lâu, tổ chức One Body Village Một Thân Hình Hình giúp cha mẹ nghèo ở Việt Nam bằng cách hổ trợ phương tiện để họ buôn bán nhỏ lẻ, kiếm huê lợi hầu bảo đảm  cái ăn cái mặc hàng ngày cho mình và cho con cái, để họ đừng phải mang con đi bán cho người ta.
Theo Free The Slaves, Giải Phóng Nô Lệ, một tổ chức phi chính phủ ở Hoa Kỳ, hiện toàn thế giới có hai mươi bảy triệu nô lệ thực thụ, một phần ba trong số này là trẻ em, là những nô lệ tình dục nhỏ tuổi.
Những nạn nhân khốn khổ này, Free The Slaves khẳng định, phải vắt kiệt sức lực nhỏ bé của mình ra để phục vụ những ông những bà chủ bất lương , những khách mua hoa bệnh hoạn mà  không được trả lương, cũng không biết đường nào để chạy trốn cái cảnh bạo hành lạm dụng mà các em phải hứng chịu.  
Nhưng rồi Free The Slaves Giải Phóng Nô Lệ vẫn đoan chắc một điều là nhân loại có thể chấm dứt tệ nạn nô lệ tình dục kinh khủng đó.  Linh mục Martino nói ông đồng ý với nhận định của tổ chức Free The Slaves, là ánh sáng chắc chắn ở cuối đường hầm.
Nhưng con đường hầm đó rất là dài mà chúng ta mỗi người phải thắp  lên ánh sáng. Giống như chạy marathon vậy đó, là người này thắp rồi người bên cạnh tiếp tục thắp và ánh sáng cuối đường hầm nó vô cùng sáng. Nhưng điều đó hoàn toàn tùy thuộc vào tôi vào chị vào tất cả những người đang nghe. Khi mỗi người  chúng ta nghe được và thắp lên một ngọn nến thì tôi tin tưởng chắc chắn không phải là một hy vọng mà là một bảo đảm rằng trong một ngày rất gần chuyện đó không còn nữa.
Vừa rồi là linh mục Martino, người đang phấn đấu không mệt mỏi trong công việc phòng chống tệ nạn buôn trẻ Việt Nam vào đường nô lệ tình dục.
Thanh Trúc kính chào tạm biệt quí vị.

Mái ấm của những Bông Hoa Dại


2010-02-25
Một trung tâm do một người Mỹ gốc Việt thành lập tại Chiang Mai-Thái Lan, nơi cưu mang cho những cô gái lầm đường lỡ bước, đó là trung tâm: “Mái ấm của những Bông Hoa Dại”.
RFA PHOTO
Mái ấm của những Bông Hoa Dại.

Chiang Mai

Tỉnh Chiang Mai mạn Bắc Thái Lan là nơi có nhiều người Việt sinh sống lâu năm, có một số sinh viên từ Việt Nam qua học tại các đại học ở đây, có các quán ăn  Việt còn giữ ít nhiều hương vị thuần túy Việt Nam chứ không biến đổi khẩu vị như ở Bangkok.
Chiang Mai còn là địa danh du lịch với nền văn hóa pha trộn giữa người Thái  chính gốc và các dân tộc miền núi  mà khi nghe đến tên người ta không khỏi nghĩ đến những bộ tộc thiểu số miền Bắc Việt Nam. Họ là người dân tộc H’mông, Cà  Riềng,  Akha,  Lahu, Thái Dày, Kh’mu , Dao. Phần đông các sắc dân  thiểu số ở Chiang Mai đều là những bộ tộc nghèo, sống trên cao trên xa, nghĩa là cách biệt với thành  phố.  
Một số em bị bán từ Miến Điện từ Cam Bốt. Có mấy em Việt Nam tới đây thì cũng đã có con cái nhỏ thì chúng tôi lo cho con của các em được cơ hội đến trường.
Ông Bình.
Và Chiang Mai cũng có một trung tâm dành cho các thiếu nữ cơ nhỡ, gọi tên là Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại, do một người Mỹ gốc Việt  dựng lên, để giúp đỡ những cô gái người  Thái hay người  dân tộc, mang thai trong độ tuổi vị thành niên, sinh con khi mới mười ba mười bốn tuổi mà không được gia đình  làng xóm giúp đỡ.
Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại còn cưu mang những cô gái trẻ từ Việt Nam trôi dạt đến Chiang Mai và trở thành người không nơi nương tựa ở đất này.  
Mời quí vị cùng đi với Thanh Trúc lên vùng Doi Sa Ket của tỉnh Chiang Mai, tới làng Bosang bên ngoài thành phố, nơi Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại hình thành và hoạt động trong tư cách một tổ chức ngoài chính phủ từ năm 2005 đến giờ. Chắc quí vị đang thắc mắc về người  sáng lập Wildflower Home Foundation mà Thanh Trúc tạm dịch là Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại? Thưa đó là ông Bình, một người Mỹ gốc Việt, cùng vợ là Elizabeth, người  Mỹ chính gốc. Cả hai là cứu tinh của những cô gái lỡ dại, những thiếu nữ bị bạo hành, bị xâm hại tình dục, những em nhỏ bị bán qua biên giới để hành nghề mãi dâm trên vùng cao nhiều du khách ngoại quốc. Họ cũng là ân nhân của những đứa trẻ may mắn thấy được ánh sáng cuộc đời thay vì bị nạo bỏ hoặc bị vứt đi ngay từ lúc vừa lọt lòng mẹ.
Ông Bình cho biết sở dĩ vùng Doi Sa Ket và làng Bosang được chọn vì nơi đây không xa trung tâm thành phố lắm:
“Đông các em ở đây nhất là người H’mông, người  Cà Riềng, người  Akha, người Lahu và người Khamu. Một số em bị bán từ Miến Điện từ Cam Bốt. Có mấy em Việt Nam tới đây thì cũng đã có con cái nhỏ thì chúng tôi lo cho con của các em được cơ hội đến trường.
Đất nước Thái Lan này bất cứ trẻ em nào cũng được đi học, cho dù không có giấy tờ, còn những bà mẹ thì các em được đi học tiếng Anh và tiếng Thái, chúng tôi lo tìm cách cho các em được hợp thức hóa.” 

Những cô gái cơ nhỡ

Thanh Trúc lấy làm tiếc không thể mời  quí vị gặp gỡ cũng như trò chuyện cùng những cô gái cơ nhỡ tại nơi này dù mình tận mắt nhìn thấy những hoàn cảnh thật đáng thương. Trên nguyên tắc, hình ảnh, lai lịch của những cô gái đang cư ngụ trong Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại không được đưa lên mặt báo:
Một Cô gái đang nuôi con và làm lại cuộc đời tại Mái ấm. RFA PHOTO.
Một Cô gái đang nuôi con và làm lại cuộc đời tại Mái ấm. RFA PHOTO.
“Đầu tiên là tâm lý của các em. Khi các em có sự bình an thì các em đối diện với những khó khăn của cuộc sống dễ dàng hơn. Còn khi mà các em vẫn có sự giao động thì rất là khó. Sự thăng trầm của các em tùy thuộc vào tâm hồn của các em. Về vấn đề an toàn cho các em, là tại vì các em ở đây mà vẫn còn lo sợ ảnh hưởng về gia đình hoặc là về xã hội. Trong những làng của các em họ không chấp nhận các em. Nếu cho các em lên công khai thì ảnh hưởng đến cuộc sống của các em sau này, các em rất khó khăn trong việc trở lại cùng gia đình.
Cái thứ hai nữa là ngay chính gia đình của các em có thể tìm tới đây để dọa nạt. Tuy rằng trung tâm của chúng tôi được chính quyền bảo vệ nhưng mà cũng  phải đề phòng. Chẳng hạn gia đình người  chồng cũ của em họ tới đây nói là nếu các em không về thì họ sẽ kéo sẽ đánh hoặc làm khó dễ, trong khi nhân viên ở đây thì chưa biết chuyện gì xảy ra, mình chưa kịp phản ứng thì họ đạ tới dọa nạt các em rồi.”
Thực ra Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại chỉ mới dời về Bosang vùng Doi Sa Ket hai năm nay thôi. Trước đó trung tâm ở ngoài thành phố. Đây cũng là một trong những vấn đề đối với các cô gái quê mùa chất phát của miền núi mà ông Bình sẽ lần lượt trình bày. Bây giờ mời quí vị cùng Thanh Trúc tìm hiểu nguyên nhân và động lực nào thúc đẩy một người sinh sống và xuất thân từ ngành kiến trúc tại Hoa Kỳ, đi tới một  vùng xa xôi như Doi Sa Ket của tình Chiang Mai bên Thái Lan để giúp đỡ những cô gái trẻ không may ở địa phương này:
“Khi hai vợ chồng tôi đến đây là theo một nhóm thiện nguyện Công giáo Mary Knoll tại New York. Sáu tháng đầu tiên là đi học tiếng Thái. Khi học xong tiếng Thái và có thời gian đi tới thăm một chỗ của vùng này mà họ gọi là Family Plan, thực ra là một trung tâm phá thai. Ở đây một ngày một trung tâm như vậy có khoảng chừng ba chục ca.
Thì tôi nhìn thấy một em còn trẻ lắm  đang ngập ngừng nơi cửa. Khoảng ba phút sau thì thấy một thanh niên đẩy em vô. Thì em vừa không có muốn vô mà em khóc. Thấy hoàn cảnh như vậy mình ước mong là nếu trường hợp này mà có một nơi cho các em tạm trú thì có thể mình không chỉ giúp em này và không những một mạng sống khác nữa.
Có những em khi ra khỏi đây thì có công việc làm, một vài em thì trở lại với gia đình, chăm sóc con cái, có em lập gia đình và có thêm con.
Ông Bình.
Theo xã hội Thái là những em còn trong tuổi học sinh, nếu mà có mang thai thì trường sẽ đuổi. Cho dù trên chính thức chính quyền không bắt các em phải nghỉ học, nhưng  mà do áp lực của gia đình hoặc của trường, các em bị đẩy ra khỏi nhà nữa.
Có nhiều bộ lạc cũng không chấp nhận. Nhiều khi có em đi ra chỗ khác sinh, về thì phải có hình phạt. Như người Cà Riềng chẳng hạn, về là phải nộp phạt mười ngàn Baht, khoảng ba trăm đô la, hoặc là một con trâu, trước khi làng chấp nhận cho các em trở về.”
Sau  khi tìm  hiểu về đời sống, phong tục và tập quán của dân tộc miền cao tỉnh Chiang Mai, biết được nơi này không hề có chính sách hay tổ chức nào nhằm hỗ trợ giúp đỡ cho các cô gái trẻ có thai mà bị xóm làng ruồng bỏ, gia đình hắt hủi hay không cưu mang nỗi, lối thoát duy nhất là đến những trạm phá thai hay nạo thai ở địa phương, ông Bình và vợ quyết định thành lập một ngôi nhà, một mái ấm cho những thiếu nữ này:
“Và khi tiếp đón các em tới thì mình thấy các em còn cần nhiều hơn. Ngoài vấn đề trú ngụ ra, cái mà các em còn cần hơn nữa là vấn đề học thức. Các em cần kiến thức để biết về những chuyện chẳng hạn như cách ngừa thai như thế nào, hoặc là quyền lợi của mình.
Phụ nữ ở đây thường hay bị chèn ép, họ không biết quyền lợi của họ, chẳng hạn chính quyền bảo vệ mình như thế nào các em không biết. Những người  thiểu số không những bị coi rẽ mà cái phong tục của làng  nữa, cho nên các em bị đẩy đi rất là nhiều, đẩy ra khỏi làng.”

Lớp học tình người

Những cô gái trẻ về với Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại là về với những lớp học chữ, lớp thủ công, những khóa học hỗ trợ tâm lý, những lớp huấn luyện kỹ năng tùy theo trình độ của từng người, những mong khi ra đời có thể tự lập để kiếm tiền:
“Ở đây thì chúng tôi dạy cho các em học. Như chị thấy vừa rồi những art therapis họ tới giúp cho các em. Cũng có những nhóm học sinh về luật, tới đây giúp cho các em hiểu biết về luật lệ không những của Thái mà cả luật lệ quốc tế nữa.
Rồi các em được cơ hội học thêm tiếng Thái. Nhiều em chưa đến trường bao giờ thì có cơ hội học tiếng Thái. Các thiện nguyện viên người  ngoại quốc đến thì họ dạy tiếng Anh hoặc dạy về máy vi tính.”
Ông Bình cùng vợ là Elizabeth tại Mái ấm. RFA PHOTO.
Ông Bình cùng vợ là Elizabeth tại Mái ấm. RFA PHOTO.

Điểm đặc biệt từ  Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại ở Chiang  Mai là  những người trẻ sống trong đó còn được nâng cao ý thức về việc bảo vệ môi trường. Thanh Trúc nhìn thấy một vườn rau sạch do các cô tự trồng để ăn, nước tưới rau tưới cây đến từ nguồn nước đã sử dụng và được lọc lại qua một hệ thống lọc nước. Các cô được dạy cách chế tạo xà phòng và dầu gội đầu từ những loại cây trồng trong vườn. Từ lâu, Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại không sử dụng khí đốt để nấu nướng mà trở lại đun nấu bằng cây là khô trong thiên nhiên. Điều này, theo lời ông Bình, đã tiết kiệm được cho trung tâm một số tiền đáng kể để chi tiêu vào việc khác:
“Và các em học thêm về canh nông nữa, học sử dụng những cái recycle như thế nào, hoặc là trung tâm dạy cho các em về organic, mọi thứ trong thiên nhiên này không phải bỏ đi nữa mà phải sử dụng lại. Nước các em đang dùng ở đây các em sử dụng lại như thế nào? Các em tắm ra thải ra ngoài thì phải dùng cách lọc để sử dụng lại nước đó để tưới cây hoặc chăm bón các thứ khác.”
Hiện có mười cô gái trẻ đang cư ngụ trong Mái Ấm Của Những Bông Hoa Nhỏ, trong đó hai cô đến từ Việt Nam, tất cả đều có con nhỏ. Số thành viên tí hon trong Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại là mười sáu em, được nuôi ăn nuôi mặc, được cho đi học ở ngoài trường của chính phủ.
Ngày đầu đến Mái Ấm Của Những Bông Hoa Nhỏ ở Bosang Thanh Trúc đã ngạc nhiên không ít trước khung cảnh đơn sơ hoang dã đậm chất vị miền núi . Văn phòng chính, nơi ông Bình và cô Elizabeth vừa làm việc vừa tiếp khách, là một gian nhà mái lá, vách phên tre, cửa thông gió trổ từ vách được chống lên bằng cây. Dãy nhà ở dành cho các bà mẹ trẻ và con của họ được dựng theo kiểu nhà sàn của người miền cao,  chung quanh trồng hoa. Nếu không có điện và  máy vi tính, không có bóng dáng những người thiện nguyện đến từ Canada, từ Australia, thì tất cả như toát lên vẻ đơn sơ, mộc mạc của những cái nhà trên làng trên bảng. Phải chăng thiên nhiên là chủ đích của người dựng lên trung tâm này? Ông Bình giải thích:
“Chúng tôi muốn cho các em cảm thấy gần gũi với cuộc sống của các em, với nơi mà các em đã lớn lên và cảm thấy được tự do, gần gũi với gia đình với thiên nhiên. Về ảnh hưởng tâm lý là các em rất thoải mái, còn trước kia  khi ở trong thành phố các em rất bị gò bó và các em phải đi nhà thương, hầu như ngày nào cũng có hai ba em đi.
Phần đông các em ở đây là đến từ miền núi, vô trong thành phố các em bị quẫn nhiều, sống trong bốn bức tường xi măng các em không chịu được, cho nên hầu như ngày nào cũng phải đưa các em đi nhà thương. Khi mà đến đây thì cái vấn đề chở các em đi nhà thương hoặc đi bác sĩ đã giảm xuống còn chừng một phần trăm thôi.”
Tài chính cũng rất là hạn hẹp. Năm đầu tiên thì do một người  triệu phú của Mỹ giúp đỡ, sau năm thứ hai thì chúng tôi hoàn toàn độc lập.
Ông Bình.
Trông coi và điều hành một mái ấm, một trường đời, một nơi phục hồi nhân phẩm và huấn luyện kỹ năng cho những cô gái miền núi làm mẹ trong độ tuổi ăn chưa no lo chưa tới chắc không phải  chuyện dễ dàng và chắc phải cần rất nhiều tình thương cùng sự kiên nhẫn. Hạnh phúc và niềm vui của công việc này, ông Bình tâm sự, chính là sự thay đổi tốt đẹp nhìn thấy được nơi cuộc sống những thiếu nữ cơ nhỡ ấy:
“Có những em khi ra khỏi đây thì có công việc làm, một vài em thì trở lại với gia đình, chăm sóc con cái, có em lập gia đình và có thêm con. Cũng có những em tiếp tục học, chẳng hạn vào y khoa và nha khoa, một em thì sắp sửa xong trung học, sẽ lên đại học để trở thành cô giáo. Và em cũng muốn trở thanh cô giáo rồi thì trở lại giúp cho trung tâm. Đó là những điều vui.
Cái khó khăn là làm sao mình có đủ kiên nhẫn để nhìn thấy các em và cho các em nhìn thấy cái quyền lợi cái nhân phẩm của các em.
Tại vì khi tới đây nhiều em giống như là buông trôi hết. Chúng tôi muốn cho các em biết là mình có cái nhân phẩm của mình, phải vượt qua những khó khăn đó thì mới trưởng thành được.”
Và trong khó khăn bao giờ cũng có điều an ủi, đó là điều ông Bình xác quyết với Thanh Trúc:
“Tài chính cũng rất là hạn hẹp. Năm đầu tiên thì do một người  triệu phú của Mỹ giúp đỡ, sau năm thứ hai thì chúng tôi hoàn toàn độc lập, chúng tôi liên lạc với bạn bè và rất may mắn gia đình bạn hữu ở bên Mỹ giúp đỡ. Hiện tại đến giờ các bạn vẫn chưa bỏ rơi. Họ rất tốt. Được nhiều thì chúng tôi làm nhiều, được ít thì làm theo khả năng.
Tôi thường chia xẻ với các em về ý chí phấn đấu, không buông xuôi. Có thể lỗi lầm của mình hoặc là bị cuộc đời đẩy đưa mình tới đó. Nhưng nếu mình có ý chí và cố gắng thì mình sẽ thành công.”
Mong rằng câu chuyện về tình yêu, sự quan tâm và tấm lòng giữa người  may mắn đối với người trẻ bất hạnh hay lầm lỡ, thể hiện dưới Mái Ấm Của Những Bông Hoa Dại ở Chiang Mai, sẽ như làn gió xuân tươi mát đến cùng quí thính giả khi mà trời bên nhà bắt đầu bước vào mùa nắng nóng.
Thanh Trúc kính chào. Xin hẹn trở lại tối thứ Năm tuần tới. 

Vòng Tay Thái Bình Và Dự Án Mới Về Phòng Chống Buôn Người



2012-06-14
Pacific Links Foundation, Vòng Tay Thái Bình, là tổ chức phi chính phủ ở Hoa Kỳ đã đến Việt Nam từ 2005 trong mục đích phòng chống tệ nạn buôn thiếu nữ và trẻ em qua biên giới

Courtesy Pacific links foundation
Pacific Links Foundation, Vòng Tay Thái Bình, là tổ chức phi chính phủ ở Hoa Kỳ
nâng cao nhận thức của cộng đồng về sự tai hại của tệ nạn buôn bán người, đặc biệt đẫy mạnh chương trình hỗ trợ nạn nhân trở về tái hoà nhập vào xã hội, gọi tắt là ADAPT.

Hoạt động và phát triển của Vòng Tay Thái Bình


Năm 2008, Vòng Tay Thái Bình khai trương Nhà Mở tại Long Xuyên. Với ADAPT tức chương trình hỗ trợ nạn nhân trở về tái hoà nhập xã hội, Nhà Mở của Vòng Tay Thái Bình đã đón nhận và giúp  đỡ hơn ba mươi em nhỏ  bị gạt bán qua  Kampuchia hành nghề mãi dâm. Đây là những cô gái trẻ hoặc tìm cách trốn thoát hoặc được giải cứu đưa về Việt Nam.
Năm 2010, được  sự chấp thuận của Chi Cục Phòng Chống Tệ Nạn Xã Hội ở Lào Cai, Vòng Tay Thái Bình thành  lập Nhà Nhân Ái, hỗ trợ tái hoà nhập xã hội qua chương trình ADAPTcho hơn hai mươi mấy cô gái bị bán qua biên giới Trung Quốc
Cô Vương Ngọc Diệp, chủ tịch Vòng Tay Thái Bình, cho biết:
Chúng tôi thường gọi các em là “trafficking survivors”, người sống sót trở về, người đã vượt qua được cái nạnbuôn người đó. Tháng Tám này chúng tôi bắt đầu vào năm thứ tám. Chúng tôi có hai nhà tạm lánh, một ở Long Xuyên, một ở Lào Cai. Ở Lào Cai thì năm nay cũng là năm thứ ba rồi.  Mục đích chúng tôi nhắm tới là phải giúp  cho người trở về tái hòa  nhập cộng đồng. Và nhu cầu giúp đỡ nạn nhân trở về tái hoà nhập xã hội ở vùng biên giới phía  Bắc bây giờ là cực kỳ lớn.
Hai nơi này chúng tôi làm việc chặt chẽ với chính quyền địa phương, nhất là qua Chi Cục Phòng Chống Tệ Nạn Xã Hội. Chúng tôi làm việc ở hai tỉnh này thì đều có được sự đồng ý và hỗ trợ của chính quyền địa phương. Nhất là ở Lào Cai chúng tôi cũng làm việc chặt chẽ với bộ đội biên phòng, các ban ngành công anđể giúp đỡ chúng tôi trong chuyện làm sao ổn định đời sống các em, bảo vệ an ninh cho các em. Tại vì đã bị

Những nụ cười thơ ngây trở lại nhờ “Vòng Tay Thái Bình”.RFA/Pacific foundation
Những nụ cười thơ ngây trở lại nhờ “Vòng Tay Thái Bình”.RFA/Pacific foundation
gạt đi, bị bán đi rồi trở về như thế này thì đại đa số các em vẫn còn dínhvới những mầm mống những nanh vuốt đâu đó trong cái cộng đồng quanh chỗ các em. Chính vì vậy bảo vệ an ninh cho các em là chuyện rất cần thiết.
Chúng tôi thường gọi các em là “trafficking survivors”, người sống sót trở về, người đã vượt qua được cái nạn buôn người đó. Tháng Tám này chúng tôi bắt đầu vào năm thứ tám. Chúng tôi có hai nhà tạm lánh, một ở Long Xuyên, một ở Lào Cai...
Cô Vương Ngọc Diệp
Chúng tôi phải ghi nhận sự cố gắng của chính quyền địa phương cũng như chính phủ trung ương về việc phòng chống buôn bán người. Nhận thức về tệ nạn buôn bán người ngày hôm nay trong các cơ quan chức năng ở Việt Nam đã có phần sáng tỏ hơn nhiều, đã có những đột phá và những suy nghĩ khác với bảy năm trước. Nhưng trong  tư thế những tổ chức phi chính phủ chúng tôi lúc nào cũng mong muốn chính phủ Việt Nam cũng như chính quyền địa phương nỗ lực hơn nữa ở những vùng biên giới vì tất cả những cửa khẩu đều đang bị nạn buôn bán người làm một áp lực kinh khủng. Tôi nghĩ cơ sở pháp lý mà chính phủ Việt Nam đặt ra được trong năm vừa rồi cũng rất đáng  quan tâm và cũng là phần Việt Nam đóng góp vào  trong cái nhìn nhận của các chính phủ trên thế giới về vấn đề buôn  người.
Đó là khung pháp lý liên quan đến công tác phòng chống nạn buôn người trên toàn quốc, được chính phủ Việt Nam ký ban hành cuối 2011 đầu 2012,  mà chủ tịch Vòng Tay Thái Bình Vương Ngọc Diệp vừa đề cấp tới:
Tuy nhiên chúng tôi cũng mong là những địa phương mà  NGO tới không ni, thực sự NGO mà trực tiếp làm vềphòng chống buôn bán người tại Việt Nam thì vẫn còn rất giới hạn vì cơ bản là tiền từ những chính phủ bên ngoài giúp rất là khiêm tốn so với nhu cầu và vấn nạn đang xảy ra tại Việt Nam.
Với những em mà chúng tôi đang giúp thì có thể nói tuổi trung bình vào cái ngày các em trở về được với nhà tạm lánh này là mười lăm mười sáu mười bảy tuổi, có em chỉ mười ba thôi. Thành ra việc hàn.gắn cho các em.là cả một quá trình dài mà cũng rõ ràng là trong thời điểm đó các em rất là cần sự hỗ trợ để đứng vững. được...
Cô Vương Ngọc Diệp
Trở lại với chương trình ADAPT hỗ trợ nạn nhân buôn người tái  hoà nhập xã hội mà Vòng Tay Thái Bình đang thực hiện, là một trong những người được huấn luyện để có thể  làm việc trực tiếp và hữu hiệu với nạn nhân, cô Vương Ngọc Diệp trình bày tiếp điều  nhận thức rõ ràng nhất là rất nhiều nạn nhân gần như đã
Năm 2006, ADAPT đã phát 470 học bổng. Photo courtesy of adaptvietnam.org.
Năm 2006, ADAPT đã phát 470 học bổng. Photo courtesy of adaptvietnam.org.
liều mạng mới sống sót và vượt thoát được. Theo cô, đó là những em gái can đảm và có nghị lực phi thường, vì sớm bị vùi dập và bị lạm dụng quá mức khiến tâm hồn các em mang những vết thương khó lành lặn.
Với những em mà chúng tôi đang giúp thì có thể nói tuổi trung bình vào cái ngày các em trở về được với nhà tạm lánh này là mười lăm mười sáu mười bảy tuổi, có em chỉ mười ba thôi. Thành ra việc hàn gắn cho các em là cả một quá trình dài mà cũng rõ ràng là trong thời điểm đó các em rất là cần sự hỗ trợ để đứng vững được.

Ba dự án Phòng Chống Buôn Người của ADAPT


Bước qua năm thứ tám hoạt động tại Việt Nam, Vòng Tay Thái Bình nhắm tới ba dự án mới. Thứ nhất là Gói  Hỗ Trợ Khẩn Cấp, thứ hai là Giải Khen Thưởng và thứ ba là Nâng Cao Nhận Thức Trong Sản Xuất Công Nghiệp:
chúng tôi mong muốn cùng một số hội đoàn ở trong Việt Nam để phát được một số gói hỗ trợ khẩn cấp tới tận những đồn biên phòng này để giúp những người trở về khi họ vừa bước qua biên giới.
Cô Vương Ngọc Diệp
Chúng tôi rất mong muốn theo đuổi ba ý hướng mới trong chương trình ADAPT. Thứ nhất là Gói Hỗ Trợ Khẩn Cấp. Chúng tôi biết  tại những đồn biên phòng khi các cô gái này trở về đều là tay không cả, có thể nói là te tua dễ sợ và thiếu thốn mọi thứ. Cho nên chúng tôi mong muốn cùng một số hội đoàn  ở trong Việt Nam để phát được một số gói hỗ trợ khẩn cấp  tới tận những đồn biên phòng này để giúp những người trở về khi họ vừa bước qua biên giới.
Chương trình thứ hai là Giải Khen Thưởng, cho người dân chứ không phải những người làm việc trong chính quyền,  đối với những ai có công đưa thông tin hoặc ngăn chận một vụ buôn bán người hoặc là giúp đỡ khám phá một vụ buôn bán người.
Chương trình thứ hai là Giải Khen Thưởng, cho người dân chứ không phải những người làm việc trong chính quyền, đối với những ai có công đưa thông tin hoặc ngăn chận một vụ buôn bán người hoặc là giúp đỡ khám phá một vụ buôn bán người.
Cô Vương Ngọc Diệp
Dự án thứ ba là nâng cao nhận thức về phòng chống buôn bán người trong sản xuất công nghiệp tức là tại các nhà máy, cho nữ công nhân cũng như người quản lý. Chúng tôi biết những nơi hiện thời các nữ công nhân đổ xô về là các tỉnh thành mà họ không hề có thân nhân, họ có thể trở thành miếng mồi ngon và béo bở của những kẻ rắp tâm buôn bán. Chúng tôi mong muốn nâng cao nhận thức cho những nữ công nhân này, ổn định và nâng cao tay nghề, đồng thời tránh sa chân vào những cạm bẫy của buôn người.
Đó là ba bước tiến mới mà Pacific Links Foundation, Vòng Tay Thái Bình mong muốn thực hiện tại Việt Nam say bảy năm hoạt động.
Tưởng cần nói rõ tệ nạn buôn người không chỉ diễn ra trong lãnh vực mãi dâm mà còn dưới nhiều hình thái tế nhị khác. Phúc trình thường niên về tệ nạn buôn người trên thế giới năm 2012 của Bộ Ngoại Giao  Hoa Kỳ vẫn giữ Việt Nam vào Bậc 2 (Tier 2) những nước có vấn đề buôn người, nhưng không còn ở trên Watch List tức không càn bị theo dõi sát vì đã có nhiều cố gắng.Tuy nhiên, từ 2010,  Bộ Ngoại Giao Mỹ đặt nặng vấn đề buôn người ở Việt Nam trên cấp độ xuất khẩu lao động, nói rằng Việt Nam không kiểm soát được tình trạng hàng loạt công nhân đi ra nước ngoài 
Một số các em cũng được “Vòng Tay Thái Bình” gởi đi học làm bếp ở TP HCM. RFA/screen capture
Một số các em cũng được “Vòng Tay Thái Bình” gởi đi học làm bếp ở TP HCM. RFA/screen capture
làm việc đã bị ngược đãi và bị bóc lột sức lao động.
Đó là một trong những lý do cuối năm ngoái Việt Nam phải  tiến tới thiết đặt khung pháp lý với những qui định chi tiết và cụ thể hơn về phòng chống buôn người. Theo nhận định của cô Vương Ngọc Diệp đây là một bước tiến bộ rõ rệt
Chúng tôi nghĩ còn rất nhiều việc mà Việt Nam có thể làm được và quan trọng nhất là vấn đề tiền và vấn đề nguồn lực. Điểm thứ hai để nói  rộng hơn là vấn đề buôn bán người để làm vợ hay buôn bán người làm lao động. Theo nhận định của chúng tôi thì chuyện buôn người cái đà  này càng ngày càng tăng.
Nghĩ lại về chuyện buôn bán người thì tôi muốn nói thực sự ra cái giá của một thiếu nữ Việt Nam hay phụ  nữ Việt Nam, vì ba  chục ba mươi lăm tuổi cũng bị bán, miễn còn sanh được thì người ta vẫn gạt đem qua Trung Quốc như thường, thì cái giá là một ngàn rưỡi đến hai ngàn đô la.   Đây là một cái giá quá rẻ.  Trong điều kiện đó thì những thanh niên nhà khá giả hay cả nhà nghèo đều có thể mua một cô vợ Việt Nam bằng hai ngàn đô la mà không phải lo gì cho gia đình cô này hết, vừa có thể xài làm vợ, vừa có thể xài làm gái bao vừa có thể bán cho hàng xóm hay là vừa có thể làm đầy tớ trong nhà. Như vậy nạn buôn người càng ngày nó càng phải trầm trọng hơn.
Tất cả những điều chúng tôi đang nói là những kinh nghiệm của những em  gái mà  chúng tôi đang giúp đỡ, tức những người đã trải qua cái nạn buôn người.
Đó là chuyện biên giới phiá Bắc. Còn biên giới phía Nam, có nhiều người noí với chúng tôi  nạn  buôn người qua Kampuchia hình như giảm đi rồi. Nhưng mà nếu biết rằng ở Thái Lan cái “sex industry” cái công nghệ tình dục chưa bớt chưa giảm mà càng ngày càng gia tăng, đúng không? Ở Kampuchia thì khả năng quản lý nước Kampuchia của chính phủ Kampuchia cũng vẫn còn yếu. Do hai cái đó mà nạn buôn người chưa giảm thiểu từ Việt Nam.
Mà trong lúc đó thì sao? Bên Nam Hàn, bên Đài Loan, bên Mã Lai , tất cả những nơi này đều đang cần hoặc là phụ nữ Việt Nam để bóc  lột tình dục, hoặc   công nhân nữ hay là nam của Việt Nam để bóc lột lao động. Vậy thì rõ ràng là nói  chung nhận định của chúng tôi trong năm năm sáp tới đà phát triển của tệ trạng này sẽ ngày càng tệ hơn, càng ngày nạn buôn người càng trầm trọng hơn.
Vậy đâu là giải pháp khả dĩ cho vấn đề buôn người, tồn tại hàng thế kỹ trước cho đến mãi về sau, khi con người văn minh nhận ra rằng buôn người cũng là tình trạng nô lệ lan tràn trong thời đại mới. Được  hỏi về điều này, cô Vương Ngọc Diệp góp ý:
Cái tương quan lực lượng nó như thế nào? Tương quan lực lượng giữa chuyện phòng chống và sức mua sức cầu. Cái nhu cầu đó sẽ phải giải quyết như thế nào? Nếu nhìn lại thì tổng số tiền mà tất cả các nước qua cái CG tức Consultant Gropp Meeting tức các  nước hỗ trợ cho Việt Nam  đó, họ thực sự bỏ bao nhiều tiền để giúp đỡ cho Việt Nam chống lại nân buôn người này? Có bao nhiêu tiền?  Cái cơ bản nhất là tiền từ những chính phủ bên ngoài này rất là khiêm tốn.
Quí thính giả vừa nghe câu chuyện về Vòng Tay Thái Bình, về tệ nạn buôn người từ trong nước qua biên giới,  những dự án phòng chống mới mà Pacific Links Foundation  đang cố gắng thực hiện dưới sự hỗ trợ của chính phủ Việt Nam. .
Mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi chấm dứt ở đây. Xin hẹn lại tối thứ Năm tuần tới.