Hiển thị các bài đăng có nhãn VN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Việt Nam là nước hạnh phúc thứ hai trên thế giới ( ngộ hén)


Việt Nam được đánh giá là nước hạnh phúc thứ 2 thế giới, do người dân hài lòng với cuộc sống hiện có, tuổi thọ bình quân cao, và tiêu thụ tài nguyên thiên nhiên ít gây tác động tới môi trường.

Theo bảng xếp hạng Chỉ số hành tinh hạnh phúc (HPI) do Quỹ kinh tế mới (New Economics Foundation- NEF), một tổ chức phi chính phủ nghiên cứu về kinh tế, xã hội và môi trường có trụ sở tại Anh, công bố ngày 14/6, Việt Nam chỉ xếp sau Costa Rica trong danh sách 151 quốc gia và vùng lãnh thổ được khảo sát.
10 nước hạnh phúc nhất thế giới theo chỉ số HPI năm 2012:
10 nước hạnh phúc nhất thế giới theo chỉ số HPI năm 2012. (Nguồn: NEF)
HPI được xây dựng căn cứ 3 tiêu chí mức độ hài lòng với cuộc sống, tuổi thọ trung bình khi mới sinh và dấu chân sinh thái.

Chỉ số HPI được công bố lần đầu tiên năm 2006 và lần thứ 2 vào năm 2009. Việt Nam đã liên tục được thăng bậc tại các lần xếp hạng, từ vị trí 12 năm 2006 lên vị trí thứ 5 năm 2009 và vị trí thứ 2 năm 2012, với điểm đạt được lần lượt là 61,2; 66,5 và 60,4 (trên thang điểm 100).

Trong topten của bảng xếp hạng năm nay, trừ Việt Nam, các nước còn lại đều thuộc khu vực Mỹ Latinh và Caribe.

Theo ông Saamah Abdallah, chuyên gia phân tích của NEF, tại Mỹ Latinh vẫn còn cảnh nghèo khổ và bất công về kinh tế, thế nhưng có một yếu tố khác không bao giờ được xuất hiện trong các chỉ số kinh tế: đó là vốn xã hội, giá trị của mối quan hệ con người với con người và của những sáng kiến cộng đồng, điều cho phép các nước này có thứ hạng cao trong bảng xếp hạng.

Trong một thông cáo, NIF khẳng định kết quả chỉ số HPI năm nay cho thấy con người vẫn chưa được sống trong một hành tinh hạnh phúc. Sở dĩ các nước thu nhập cao có điểm số thấp là do có dấu ấn về sinh thái cao. Còn các quốc gia có thu nhập kém ở châu Phi bị xếp hạng chỉ số HPI thấp bởi mức độ hài lòng cuộc sống và tuổi thọ của người dân không cao.

Tại khu vực Đông Nam Á, Indonesia ở vị trí thứ 14, Thái Lan thứ 20, Philippines thứ 25, Lào thứ 37, Myanmar thứ 61, Malaysia thứ 84, Campuchia thứ 85, Singapore thứ 90. Trong số các nước lớn ở châu Á, Ấn Độ xếp thứ 32, Trung Quốc ở vị trí 60 và Hàn Quốc 63.

Trong nhóm G8, Anh có thứ bậc cao nhất (41), đứng trên Nhật (45), Đức (46), Pháp (50), Italy (51), Canađa (65), Mỹ (105) và Nga (122).

Theo ông Nic Marks, người sáng lập chỉ số trên, HPI đo những gì thực sự quan trọng, đó là cuộc sống thọ và hạnh phúc trong hiện tại và tiềm năng cuộc sống tốt đẹp trong tương lai.

Kết quả xếp hạng căn cứ HPI cho thấy con người vẫn có thể sống thọ và hạnh phúc nhưng ít tác động đến môi trường. Theo một số chuyên gia, đánh giá mức độ hạnh phúc theo HPI tích cực và hiệu quả hơn so với đánh giá căn cứ vào chỉ số GDP bình quân đầu người và HDI (Chỉ số phát triển con người), bởi HPI nhấn mạnh tới yếu tố tuổi thọ, mức độ thỏa mãn với cuộc sống của người dân và khai thác tài nguyên bền vững, tức là một sự hạnh phúc bền vững, thay vì chú trọng tới khía cạnh giàu có về kinh tế.

Đây là lần thứ 2 Costa Rica dẫn đầu bảng xếp hạng. Trong lần xếp hạng đầu tiên, quốc gia Trung Mỹ này đứng thứ 3, sau Vanuatu và Colombia.

(Theo TTXVN)

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Đời trẻ lang thang ở Hà Nội


2010-02-01
Tết có ý nghĩa gì với trẻ lang thang ở Hà Nội? Hay cũng như mọi ngày trong năm là làm sao để đủ một bữa ăn và một nơi để tạm ngủ qua đêm trong giá lạnh.
Photo courtesy vietnamaaablog
Trẻ lang thang ngủ tại công viên.
Tết đang đến với những phố phường của Hà Nội. Trong cái giá lạnh của những ngày cuối năm, người Hà Nội hối hả chuẩn bị đón Tết. Và trong dòng người hối hả ngược xuôi của Hà Nội, người ta vẫn thấy bóng dáng của những em nhỏ đánh giầy, bán báo, thậm chí ăn xin trên đường phố. Đó chính là những trẻ lang thang mà Hà Nội đang phải đối mặt trong nhiều năm qua. Câu chuyện hàng tuần kỳ này xin được gửi tới quý vị những tìm hiểu về tình hình trẻ em lang thang Hà Nội thời gian gần đây.
Hoàn cảnh khác nhau
Từ nhiều năm nay, trẻ lang thang ở Hà Nội là hình ảnh khá quen thuộc với những người dân thủ đô. Cách đây khoảng 20 năm, khi Việt Nam mới bắt đầu thực hiện đổi mới và mở cửa, khái niệm trẻ lang thang đối với nhiều người Hà Nội là cái gì đó còn khá xa lạ, mặc dù lúc đó người ta vẫn gặp những người ăn xin, trong đó có trẻ em trên đường phố. Nhưng rất nhanh chỉ vài năm sau đó, cùng với sự mở cửa của cả nước, tốc độ đô thị hoá đến chóng mặt, Hà Nội đã nhìn thấy số lượng trẻ em lang thang tăng lên nhanh chóng. Theo thống kê chưa chính thức vào năm 2008, Hà Nội có khoảng 1,600 trẻ lang thang.
Ăn xin còn khổ hơn, ví dụ có một người đến nói là cho các em chỗ ăn hoặc cho các em chỗ ngủ, sau đấy nói chung cứ một ngày bắt các em đi ăn xin rồi sau đó lấy lại hết.
Bạn Nguyễn Thanh Huyền.
Những trẻ lang thang này đến Hà Nội từ nhiều tỉnh thành khác nhau. Các em đến Hà Nội kiếm sống. Có em do mồ côi bố mẹ, không người nuôi dưỡng. Có em do gia đình không quan tâm chăm sóc, chán đời mà bỏ đi. Cũng có em do gia đình quá nghèo, cũng lên Hà Nội kiếm sống. Các em làm đủ nghề từ đánh giầy, bán báo, bán vé số, nhặt rác, đến ăn xin, thậm chí móc túi, trộm cắp, mại dâm. Tuổi đời cũng đa dạng, lớn 16, 17 tuổi, còn nhỏ nhất là vài tháng tuổi.
Cuộc sống của trẻ lang thang ở Hà Nội rất cơ cực. Tối đến có em phải ngủ ngoài đường hoặc dưới gầm cầu. Nhưng đa phần các em thường thuê chung những căn nhà trọ xập xệ để ở chung cho rẻ.
Đến miền đất lạ, đa phần các em đều phải chịu bảo kê của các nhóm người bắt đi ăn xin hoặc đánh giầy, bán báo hàng ngày rồi tối đến phải nộp tiền cho họ. Bạn Nguyễn Thanh Huyền, một sinh viên, và cũng là tình nguyện viên của hội chữ thập đỏ Hà Nội, người đã nhiều năm giúp đỡ trẻ lang thang  cho biết:
Một Em gái bán vé số. AFP Photo
Một Em gái bán vé số. AFP Photo
Nguyễn Thanh Huyền:Các em ra Hà Nội bị những người khác ở Hà Nội, thì chắc là người ta cũng có quyền thế gì đây thì người ta bắt nạt các em ấy và bắt các em phải làm theo lệnh và phải nộp phần trăm. Ví dụ các em muốn đánh giầy ở khu vực hồ Hoàn Kiếm thì các em bị bắt một ngày phải nộp lại bao nhiêu tiền hoặc đánh bao nhiều đôi giầy thì phải nộp lại số phần trăm mình thu được. Còn người ta sẽ cho các em đi đánh ở khu vực đấy, nếu không làm thế thì sẽ không được đánh giầy ở khu vực đó. Ăn xin còn khổ hơn, ví dụ có một người đến nói là cho các em chỗ ăn hoặc cho các em chỗ ngủ, sau đấy nói chung cứ một ngày bắt các em đi ăn xin rồi sau đó lấy lại hết. Sau cuối tháng thì có gì như kiểu trả lương.
Huyền cho biết, đã nhiều năm bạn cùng các sinh viên tình nguyện khác ở Hà Nội đều tìm cách tiếp cận để giúp đỡ trẻ lang thang, nhất là vào các dịp lễ tết. Vào những dịp đó, các sinh viên lại đi quyên góp tiền và hiện vật để mang đến tặng cho các em. Thường thì các bạn chỉ trao hiện vật vì sợ đưa tiền thì sẽ bị những người bảo kê lấy mất của các em. Thậm chí tiếp cận được các em cũng khó bởi những người bảo kê không muốn các em được nói chuyện với người ngoài. Tuy thế Huyền cho biết nhiều lúc các bạn cũng không chắc các em còn giữ được các quà tặng sau khi các sinh viên đã đi khỏi hay không, hay cũng bị tịch thu hết như tiền mà các em làm ra hàng ngày.
Nhiều nguy cơ
Trẻ lang thang hàng ngày cũng phải đối mặt với nhiều nguy cơ. Theo thống kê của bộ Y tế, hiện cả nước có khoảng 8,500 trẻ em bị nhiễm HIV/AIDs thì đa phần là trẻ em đường phố. Nguyên nhân chính là do các em không được thông tin, không có kiến thức về HIV/AIDS, không có khả năng cũng như cơ hội tự bảo vệ bản thân, cộng đồng tránh khỏi lây nhiễm.
Ngoài ra các em còn phải đối mặt với các nguy cơ khác như bị lôi kéo vào các hoạt động phạm pháp như trộm cắp, mại dâm, bán ma túy. Có em bị xâm hại tình dục.
Trẻ lang thang. Photo courtesy dongha.gov.vn
Trẻ lang thang. Photo courtesy dongha.gov.vn
Chính người dân Hà Nội cũng nhìn nhận vấn đề trẻ lang thang cần phải giải quyết triệt để vì quyền lợi của các em và đảm bảo an ninh cộng đồng. Anh Nguyễn Tuấn Anh, một người dân Hà Nội, cho biết:
Nguyễn Tuấn Anh:Phải giải quyết chứ, vì nguồn gốc trẻ lang thang đó là từ các gia đình có quan hệ gia đình không vững chắc, hoặc mồ côi thực sự. Những đứa trẻ đấy mà cuộc sống của chúng không có nuôi dạy thì lớn lên chúng nó không có sự điều chỉnh rõ ràng, thì có thể dẫn vào tệ nạn. Phần lớn các trẻ đó mà lớn lên không có gia đình thì nhiều đứa dính vào tệ nạn rồi. Chỉ cần chúng lớn lên một chút, khoảng 10 tuổi là đi đánh giày, đánh bạc, hút thuốc lá rồi lớn lên thì ma tuý.
Vấn đề trẻ lang tham phạm pháp cũng không phải là hiếm ở Hà Nội. Cũng chính vì thế mà có những người dân Hà Nội nhìn các em không mấy thiện cảm. Do đó, sự bảo vệ của cộng đồng dành cho các em có phần hạn chế. Bạn Nguyễn Thanh Huyền cho biết:
Nguyễn Thanh Huyền: Bọn nó ra đây thì cũng nhiều đứa tụ tập, làm mất an ninh trật tự. Tổ dân phố họ chỉ nhìn thấy cái đấy thôi. Cho nên các em cũng không được bảo vệ lắm. Có nhiều đứa ra làm bọn nó tạo thành một khu tệ nạn, thì tổ dân phố chỉ nhìn thấy thế thôi. Ít người thông cảm với các em nên bọn nó ít được bảo vệ.
Việt Nam là nước châu Á đầu tiên và là nước thứ hai trên thế giới đặt bút ký phê chuẩn Hiệp ước về Quyền của trẻ em vào năm 1990.
Giải pháp thu gom vào nhà sống tập trung thì nó không có tác dụng gì cả vì ngân sách xã hội ngày một phình ra để bao cho các chi phí hoạt động của các trại tập trung này.
Anh Nguyễn Tuấn Anh.
Để giải quyết vấn đề trê lang thang, chính quyền Hà Nội từ hơn 20 năm nay đã thiết lập những trung tâm bảo trợ xã hội, nơi tập trung trẻ lang thang bụi đời, và người lang thang. Trên nguyên tắc tại đây, các em được nuôi dưỡng, học văn hoá và học nghề đến khi trưởng thành. Nhưng những em được tập trung vào các trung tâm này lại chỉ bao gồm các em lang thang xin ăn hoặc ốm yếu, còn những em đánh giày, bán báo thì không được tính là trẻ lang thang. Ông Nguyễn Văn Thắng, giám đốc trung tâm bảo trợ xã hội IV, ở Ba Vì cho biết:
Nguyễn Văn Thắng: Các em đánh giày bán báo thì nhà nước công nhận đó là một nghề, chỉ trừ các em lang thang xin ăn hoặc suy dinh dưỡng thì có nguy cơ cao, còn các em đánh giày bán báo và bán hàng ở đường phố thì không đưa các em vào đây. Chỉ có các em lang thang xin ăn, thì sau khi điều tra căn nguyên. Vào đây thì không ở đây ngay, những em nào còn gia đình, còn địa phương thì sau một số ngày tư vấn khảo sát thì chúng tôi sẽ hồi gia cho các em, trừ các em nào không có gia đình, mồ côi cha hoặc mẹ hoặc địa phương không chăm sóc được các em thì để các em ở đây để dạy nghề hướng nghiệp để các em hòa nhập cộng đồng sau này.
Chính sách chưa hiệu quả
Tuy nhiên, ông Thắng cũng thừa nhận là có một số em vốn quen với cuộc sống tự do bên ngoài, nên sau một thời gian vào trung tâm lại tìm cách bỏ ra ngoài.
Ngoài ra, ở Hà Nội cũng có một số trung tâm nuôi dưỡng và dạy nghề cho trẻ do tư nhân thành lập, như nhà hàng Koko của một Việt kiều ở phố Quốc Tử Giám khá nổi tiếng với người nước ngoài. Ở đây các em được nuôi dưỡng, học nghề nấu ăn để sau này có cuộc sống tự lập hơn. Hoặc như ở chùa Bồ Đề, Gia Lâm, Hà Nội, nơi các nhà sư cũng nhận một số trẻ lang thang không có gia đình về để nuôi ăn học.
Năm 2010 cũng là năm Hà Nội có lễ kỷ niệm 1,000 năm Thăng long Hà Nội. Từ giữa năm 2009, chính quyền thành phố Hà Nội đã có chủ trương thu gom trẻ lang thang bụi đời hoặc trả về địa phương với gia đình, hoặc gửi vào các trung tâm bảo trợ xã hội.
Đây không phải là lần đầu tiên Hà Nội có chiến dịch thu gom trẻ. Những chiến dịch này vẫn xảy ra vào  những năm Hà Nội chuẩn bị các chương trình lễ lớn. Ví dụ như năm 2002 khi Hà Nội đăng cai tổ chức Seagames.
Một bé trai đang đánh bóng xe taxi tại Hà Nội. AFP PHOTO.
Một bé trai đang đánh bóng xe taxi tại Hà Nội. AFP PHOTO.
Đặc biệt, năm 2006, khi Việt nam đăng cai chủ nhà hội nghị APEC và chuẩn bị đón tiếp các nguyên thủ của nhiều quốc gia, công an và các lực lượng an ninh Hà Nội đã tiến hành truy quét và thu gom trẻ lang thang về các trung tâm bảo trợ xã hội với mục đích làm đẹp bộ mặt phố phường. Vì số lượng trẻ đông, đã có những trung tâm không đáp ứng được nhu cầu chăm sóc tốt trẻ. Theo Tổ chức Theo dõi nhân quyền quốc tế, các em đã bị giam giữ trong các xà lim chật hẹp bẩn thỉu, bị đánh đập và bỏ đói ở một số trung tâm bảo trợ xã hội xa Hà Nội, điển hình là trung tâm bảo trợ xã hội Đồng Đậu.
Một số người dân Hà Nội thì cho rằng, việc thu gom trẻ theo kiểu chiến dịch của Hà Nội chưa có hiệu quả. Anh Nguyễn Tuấn Anh, một người dân ở Hà Nội nhận xét:
Nguyễn Tuấn Anh: Ở đây giải pháp thu gom vào nhà sống tập trung thì nó không có tác dụng gì cả vì ngân sách xã hội ngày một phình ra để bao cho các chi phí hoạt động của các trại tập trung này. Nói về những nỗ lực đó thì không hiệu quả lắm. Vì nói hiệu quả thì trẻ em mồ côi phải giảm đi.
Để giúp Việt Nam giải quyết vấn đề trẻ em lang thang, Uỷ ban châu Âu EC đã tài trợ gần 43 tỷ đồng từ năm 2004 đến 2011 tại 10 tỉnh thành phố trong đó có Hà Nội. Mục tiêu là hỗ trợ hồi gia cho khoảng 7,000 trẻ em lang thang và có nguy cơ lang thang, tái hòa nhập bền vững cho khoảng 500 em. Dự án cũng hỗ trợ phát triển sản xuất, tăng thu nhập cho khoảng 2,000 gia đình nghèo có trẻ lang thang và trẻ có nguy cơ cao, hỗ trợ cho các em được tiếp cận với các dịch vụ y tế và giáo dục.
Thế là một Tết nữa lại đang đến gần. Đối với rất nhiều trẻ em Việt Nam, đây là dịp lễ mà các em háo hức đón chở cả năm, để được mua quà, được mừng tuổi. Nhưng vẫn còn những em nhỏ lang thang trên các đường phố Hà Nội, giờ này vẫn vất vả mưu sinh giữa cái lạnh giá của múa đông, không được hưởng không khí Tết mà tuổi các em xứng đáng được hưởng. Mong sao các em sẽ thực sự sớm tìm được gia đình và tổ ấm của mình để có thể đón Tết như mọi trẻ em có gia đình bình thường khác.
Tạp chí câu chuyện hàng tuần kỳ này xin được tạm dừng tại đây. Việt Hà xin thân ái tạm biệt quý vị và hẹn gặp lại vào sáng thứ ba tuần tới.

Quan làm báo :ĐƯỜNG DÂY MAFIA BỘ CÔNG AN & 3 Dũng


ĐƯỜNG DÂY MAFIA PHẠM QUÝ NGỌ - THỨ TRƯỞNG BỘ CÔNG AN

Bài 1: Tướng Ngọ & Tiền còi 'cướp' Trụ sở Tổng cục cảnh sát!
Quanlambao - Chúng tôi sẽ lần lượt đăng loạt bài về đường dây của bố già Kiên - Phạm Quý Ngọ, mong các bạn đón xem. 
Phạm Quý Ngọ nguyên giám đốc công an tỉnh Thái Bình, nay được phong hàm Trung Tướng, giữ chức Thứ Trưởng Bộ công an. Vốn không có tài cán gì nổi trội nhưng Ngọ lên rất nhanh bằng tiền. Các chiêu thức làm tiền của Ngọ có thể nói là vô tiền khoáng hậu. Không ai ước lượng được gia sản của Ngọ là bao nhiêu chỉ biết Ngọ hiện có hai căn nhà tại toà nhà Pacific. Con trai Ngọ, Hùng “ngọ” cũng nghiễm nhiên ở một căn hộ giá triệu đô tại chung cư Vincom.
Tuy nhiên đặc điểm của Ngọ là làm việc rất kín tiếng nên ít ai biết được bản chất mafia của hắn. Cách đây vài năm khi sốt đất vẫn lên cao bằng mọi thủ đoạn Ngọ đã chuyển toàn bộ hơn 13.300m2 trụ sở của Tổng cục Cảnh sát tại khu vưc đất vàng của Hà Nội cho Tiền “còi”, một đại phú đồng hương Thái Bình. Ở Việt Nam không một ai không biết đại gia 'nông dân' tiền 'còi' - Người có đặc quyền có thể trèo cả hai chân nhảy lên ngồi tót trên ghế tại nhà Thủ Tướng nguyễn Tấn Dũng để đàm đạo. Theo thông tin từ chính Tiên còi thì anh ta đã phải tốn 70 triệu USD để rải từ Thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ sở để lấy được Quyết định của Thủ Tướng cho phép hoán đổi lấy khu đất vàng của Tổng cục cảnh sát làm dự án. Nhưng chẳng có dự án nào cả. Tiền còi bán sang tay ngay 150 triệu đô la cho một Tập đoàn nước ngoài, sau khi trừ chi phí, Tiền còi bỏ túi 80 triệu đô la, may mà có số tiền Trời cho này mà Tiền đã đưa vào cứu Ngân hàng An Bình của chính Tiền còi đã bị hắn rút tiền cho vay các dự án của mình tới 30 năm!
Tuy nhiên trong phạm vi bài này sẽ chỉ bó hẹp lại ở Trung Tướng Phạm Quý Ngọ.
Tại thời điểm này Tướng Ngọ đang bị bệnh ung thư gan, không biết  sống chết thế nào. Rồi bỗng dưng Ngọ lên trung tướng, béo tốt hồng hào!
Để có được sự sống ngày hôm nay, Tướng Ngọ đã lừa lấy phần lớn lá gan của một người bạn của con trai mình. Người này cũng có tên là Hùng học khoá D31 Học viện an ninh. Để đổi lại Ngọ nhận Hùng là con nuôi và nâng đỡ trên con đường công danh. Ngọ hứa chỉ lấy một phần lá gan của Hùng để vẫn đảm bảo sự sống cho Hùng. Tuy nhiên ngay sau khi Hùng bị gây mê thì Ngọ ra lệnh cho kíp bác sỹ lấy phần lớn lá gan của Hùng để ghép cho mình. Hệ quả là giờ dù Hùng tuy được lên phó phòng, được cho đi học nhưng không biết còn sống tiếp được bao lâu. Một tháng thì Hùng ở trong viện đến 20 ngày để điều trị. Nhưng vì sợ thói bạo tàn của Ngọ, lại thêm sự hèn nhát vốn có của mọi tầng lớp quan chức Việt Nam, nên Hùng không dám phản ứng trước sự chiếm đoạt cuộc sống dã man của người “cha nuôi” đó. Trong khi Hùng chuẩn bị đi về cõi chết ở tuổi 29 thì Ngọ nghiễm nhiên hồng hào béo tốt ở cương vị thứ trưởng Bộ Công an.
Một kẻ phi nhân tính như thế nắm toàn bộ hệ thống cảnh sát trong tay thì không có gì khó hiểu khi xã hội đen lũng đoạn xã hội Việt Nam. Cho dù tội ác nào, việc phi pháp đến thế nào cũng có thể giải quyết bằng tiền. 
Ngọ cũng chính là người được Phó Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cử đi điều tra bố già Kiên khi Kiên còn đang là đường dây của Thủ Tướng Phan Văn Khải và đang chống đối 3 Dũng. Nhưng tiền đã gắn kết Kiên và Ngọ. Từ chỗ điều tra thì Ngọ và Kiên lại trở thành cặp bài trùng. Chính Kiên và Tiền còi là người đã bỏ tiền ra để mua cho Ngọ chức Thứ Trưởng và chính Tiền còi -thông qua thương vụ 'cướp' trắng Trụ sở Tổng cụ cảnh sát bằng cách dùng từ mỹ miều hoán đổi lấy 03 Trụ sở mới - đã móc nối để Phạm Quý Ngọ trở thành tay chân của Thủ Tướng NGuyễn Tấn Dũng.
Tướng Ngọ thường đi du hí TP. HCM,  Mỗi lần Ngọ vào ở tại khách sạn Caravel và các doanh nghiệp xếp hàng để lên nộp tô thuế cho Ngọ.
Cậy quyền cậy thế Ngọ đã ăn cướp của rất nhiều người. Câu chuyện về Ngọ còn rất dài. Đọc thư của đại gia Dương Bạch Diệp để hiểu thêm về thủ đoạn của Ngọ.
Xem tiếp bài sau
Thám tử

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Tiệm cầm đồ 'hốt bạc' mùa Euro


Mới gần một tuần diễn ra Euro, hầu hết mặt bằng của các tiệm cầm đồ ở TP HCM đều kín chỗ để "hàng". Do khách ra vào tấp nập, đa số tiệm mở cửa đến quá nửa đêm, thậm chí phục vụ 24/24h.

Sáng 13/6, mới hơn 8h, tiệm cầm đồ trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh, đã có khách vào ra liên tục. Hai thanh niên trên 2 xe máy cập cửa tiệm. Sau một lúc trao đổi, chiếc Air Blade đã được "cắm". Nam thanh niên leo nhanh lên yên xe bạn, cả hai phóng vù đi.
Một người đàn ông khoảng 40 tuổi, gương mặt mệt mỏi cũng vừa chạy xe đến. Lấy sợi dây chuyền vàng đưa cho chủ tiệm, ông uể oải ký vào biên nhận rồi cầm xấp tiền mỏng mệnh giá 50.000 đồng bỏ vào túi rời tiệm.
Lâm, "cò" ôtô và là khách quen mặt tại tiệm này cho biết, các tay cá cược bóng đá thường chọn tiệm cầm đồ để cắm lại "hàng" cho nhanh và thuận tiện. Mức lãi suất ngày thường phổ biến 5-7%, nhưng vào mùa Euro hay World Cup sẽ tăng gấp 2-3 lần. Vì vậy, đa số tiệm đều ghi trong biên lai giao dịch "mức lãi suất thỏa thuận", không ghi con số cụ thể để dễ bắt chẹt khách cần tiền.
Tiệm cầm đồ luôn đông khách và mặt bằng kín mít không còn chỗ để chứa hàng thế chấp trong mùa Euro. Ảnh: H.C.
Dọc các con đường Hoàng Hoa Thám, Cách Mạng Tháng Tám (Tân Bình), Bắc Hải (quận 10), Xô Viết Nghệ Tĩnh, D1, Ung Văn Khiêm, Võ Văn Ngân (Thủ Đức) đều có không dưới chục tiệm kinh doanh loại dịch vụ này. Trong đó rất nhiều tiệm hoạt động suốt đêm.
"Bình thường mỗi ngày chỉ lác đác vài món hàng, thậm chí có ngày không có khách. Nhưng dịp Euro thì quá chừng người đem 'cắm' đồ, nhiều nhất là laptop và xe máy. Có ngày tôi nhận cầm đến cả ba chục cái, nhiều người còn mang cả giấy tờ nhà, đất ra thế chấp", chủ một tiệm cầm đồ trên đường Bắc Hải cho biết.
Chủ tiệm trên đường D1 tính toán khi vào vòng đấu loại trực tiếp thì lượng khách cầm đồ sẽ đông nhất. Bởi đó là thời điểm các trận đấu đang ít dần, những tay cá độ tranh thủ tận dụng cơ hội cuối để gỡ gạc. "Mấy vòng đầu người nằm kèo trên đều thua hết nên lượng xe cộ, đồ đạc mang đến tiệm khá nhiều. Mai mốt vào vòng trong không khí còn nóng hơn. Chắc chúng tôi phải xoay thêm tiền làm vốn. Cái nghề này chỉ trông vào mùa bóng đá thôi", ông chủ tiệm chia sẻ.
Ghi nhận của VnExpress.net, mới gần một tuần Euro diễn ra, hầu hết mặt bằng các tiệm cầm đồ kín chỗ để "hàng". Tiệm nào cũng cả chục xe máy từ tay ga đến xe số, chưa kể điện thoại và laptop trong tủ kính. Nhiều tiệm đã không còn mặt bằng để chứa đồ đã phải mướn thêm kho ở nhà lân cận. "Riêng trận Hà Lan thua Đan Mạch, tiệm chúng tôi đã bỏ ra ngót trăm triệu cho khách cầm đồ", bà chủ tiệm trên đường Cách Mạng Tháng Tám hồ hởi nói.
Đa số các tiệm vào thời điểm này hoạt động 24/24h để phục vụ khách hàng. 11h đêm 12/6, trước thời điểm trận Anh - Pháp diễn ra, các tiệm trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh vẫn khá đông khách hàng vào giao dịch.
Một địa điểm khá "nóng" trong mùa Euro này là khu làng ĐH Thủ Đức. Đây là điểm tiếp giáp giữa quận Thủ Đức (TP HCM) và tỉnh Bình Dương với hàng chục nghìn sinh viên đang sinh sống và học tập.
Chiều 12/6, vẻ mặt chán nản, nam sinh viên mang áo trường Khoa học Tự nhiên cùng người bạn chạy xe biển Bến Tre tấp vào tiệm cầm đồ gần trường. "Máy này cũ rồi, chắc giá 2 triệu, bảo đảm không có chỗ nào cầm hơn đâu. Mỗi ngày 12.000 đồng tiền lãi, một tháng không chuộc thì thanh lý", chủ tiệm giọng chắc nịch nói với cậu sinh viên.
Trong khi đợi viết biên nhận, chàng trai quay sang càm ràm với người bạn đi cùng: "Thằng Hà Lan năm nay đá như cám, không thì tao đâu có mất 5 chai, cầu cho nó bị loại luôn đi cho rồi. Tưởng ăn chắc ai ngờ... Giờ phải cắm cái laptop làm vốn gỡ rồi chuộc lại chứ biết sao bây giờ".
Một 'phố cầm đồ" trên đường Bắc Hải, quận 10, TP HCM. Ảnh: H.C.
Theo một chủ tiệm cầm đồ tại đây, khu vực này khách đa phần là sinh viên nên hàng "cắm" phần lớn là điện thoại, laptop, thậm chí là cả thẻ sinh viên. Họ chấp nhận cầm thẻ vì nhiều trường buộc phải có thẻ mới được vào, thi kiểm tra cũng cần xuất trình thẻ... nên nó khá quan trọng với sinh viên.
Thông thường, thẻ sinh viên có giá trị thế chấp 200.000-500.000 đồng. Tuy nhiên, đối với sinh viên trường an ninh, cảnh sát thì giá cao hơn, có nơi cầm đến 2 triệu đồng bởi thẻ những trường này "giá trị" hơn, nếu bị nhà trường phát hiện sẽ bị kỷ luật rất nặng, thậm chí đuổi học. Vì thế những người dám mang thẻ đi thế chấp thường là cán bộ ở tỉnh được cử đi học chuyên tu.
Theo thống kê, hiện trên địa bàn TP HCM có hơn 2.000 tiệm cầm đồ hợp pháp. Song, theo một cán bộ công an, vào mùa cao điểm bóng đá như Euro, World Cup... nhiều tiệm không phép cũng mọc lên theo kiểu thời vụ để tranh thủ "hốt bạc" vì nhu cầu tăng cao. Bên cạnh đó, trên mạng cũng xuất hiện nhiều trang web cầm đồ online, tất cả đều quảng cáo "bảo đảm lãi suất thấp nhất, uy tín"...
Nhóm phóng viên

Đắt hàng với tiệc tận nơi giá 8 triệu đồng/khách


SGTT.VN - Bây giờ, dịch vụ tổ chức tiệc tận nơi không thiếu. Khách hàng có thể chọn từ nhà hàng cao cấp đến nhóm của các đầu bếp có tiếng tăm trên truyền hình. Nhưng vấn đề là làm sao bán được dịch vụ này với giá 8 triệu đồng/khách – tương đương giá một bàn tiệc thịnh soạn dành cho mười khách tại nhà hàng. Có người làm được điều này: chuyên gia ẩm thực Võ Quốc, người từng tham gia tư vấn ẩm thực qua mục "Hỏi - Đáp" của Yahoo Việt Nam.
Chuyên gia ẩm thực Võ Quốc.
Điều đặc biệt là Võ Quốc đắt hàng với dịch vụ làm tiệc tận nơi nhờ “tiếng lành đồn xa”, khách dự tiệc truyền tai nhau, chứ không tốn chi phí marketing hay quảng cáo. Bí mật là ở đâu? Mỗi khi khách hàng có yêu cầu phục vụ tiệc tại nhà hoặc công ty, Võ Quốc chỉ giới thiệu ba thực đơn căn bản khoảng năm món, với giá từ 2 triệu, 5 – 6 triệu và 8 triệu đồng/khách. Tất nhiên, với giá này, món ăn không thể tầm thường, mà là bào ngư, vi cá và cháo “sơn hào hải vị”. Bình quân mỗi tháng anh nhận làm khoảng sáu tiệc sang như vậy.
Nhưng tại sao khách lại chọn nhóm phục vụ tiệc này trong lúc đã có một số nhà hàng chuyên bán bào ngư, vi cá rất sang trọng và có đẳng cấp? Câu trả lời của Võ Quốc: “Sở dĩ tôi nhận phục vụ tiệc với giá cao vì cam kết không nêm muối, đường, bột ngọt hay bột nêm, bất kỳ phụ gia nào khác. Trước khi phục vụ một bữa tiệc, tôi đều chuẩn bị hầm nước dùng từ 100 lít nước, 30 con gà già, 20kg xương heo, sá sùng, cồi sò điệp… cô đặc lại thành 10 lít nước dùng có vị ngọt, mặn tự nhiên, dùng để nêm các món ăn”. Đã có lần Quốc phục vụ tiệc cho một lãnh sự quán, đầu bếp nước ngoài đã vào bếp kiểm tra và xác nhận nồi nước dùng đúng như cam kết.
Võ Quốc chia sẻ kinh nghiệm đi chợ cho một bữa tiệc sang. Với một số nguyên liệu cao cấp như hải sâm, vi cá, bào ngư Nhật, bóng cá đường…, anh chọn mua tại chợ An Đông. Bí quyết để mua những món này đúng hàng thật là “không trả giá và có cam kết với người bán về chất lượng”. Để mua rau củ và các loại gia vị, anh chọn chợ Bến Thành. Tại chợ này có hai quầy rau củ sạch, được trồng tại vườn ở Hóc Môn. Rau củ nhìn rất xấu, không xanh mướt, láng bóng, nhưng lại bán giá cao: rau má đất 80.000đ/kg, khổ qua 40.000đ/kg… Với thịt heo, bò, anh chọn mua hàng Vissan và bật mí: thịt bò Việt Nam vẫn có thể ngon, mềm như bò Úc nếu đầu bếp bỏ công chế biến: bỏ cấp đông làm mềm bò, biết vài thủ thuật cắt thịt theo đúng sớ bò… Riêng mặt hàng hải sản tươi sống, anh chọn Chợ Cũ (gần đường Hàm Nghi, Q.1) vì các sạp chợ ở đây thường bán tôm, cua, mực, ghẹ tươi ngon hơn những chợ khác trong thành phố.
Món bào ngư được bài trí đơn giản nhưng bắt mắt.
Hai “món tủ” được anh chế biến khá công phu. Món bào ngư: xào khử mùi xương gà chặt, xương heo. Sau đó sắp bào ngư lên trên và hấp cách thuỷ khoảng năm tiếng cho bào ngư hút chất ngọt từ xương. Cháo “sơn hào hải vị” gồm bóng cá đường, bo bo, hạt kê và một số nguyên liệu khác.
Được biết Võ Quốc nhận làm dịch vụ phục vụ tiệc tận nơi từ khi một số món đặc sản do anh chế biến trở thành hàng bán chạy: tôm chua ngâm rượu mạnh, chao làm từ rượu, lạp xưởng chất lượng cao… Thoạt đầu, để làm món tôm chua thịt luộc, mà mua tôm chua trong siêu thị thì quá thường; anh nảy ý định chế biến món tôm chua ngâm rượu mạnh: chọn loại tôm ngon 40 con/kg, sau khi cắt đầu, đuôi và vẫn còn giãy khi đổ rượu vào. Các nguyên liệu khác cho món này là nước mắm, ớt, tỏi, riềng…
Chúng tôi tò mò hỏi: trong lúc lạm phát kéo dài, những người chịu bỏ 8 triệu đồng/khách cho dịch vụ tiệc này là đối tượng nào? Võ Quốc bảo, “không thể tiết lộ thông tin về cá nhân khách hàng, chỉ có thể nói rằng đấy là giới thượng lưu và rất sành ăn”. Đơn đặt hàng mới nhất mà anh nhận được là ra miền Trung phục vụ một đám giỗ sang trọng và hoành tráng cho hơn 100 thực khách…
BÀI VÀ ẢNH: NGÔ BÁ NHA

Bắp cải Nhật nhiễm phóng xạ cao gấp 9 lần quy định


Những lo ngại về sự lan rộng phóng xạ vượt ngoài tầm kiểm soát của Nhật Bản ngày càng tăng lên sau khi Singapore thông báo nước này vừa phát hiện một số rau bắp cải nhập từ Nhật Bản có lượng phóng xạ cao gấp 9 lần so với giới hạn cho phép.
TIN BÀI KHÁC

Ngày 30/3, ông Denis Flory, một quan chức IAEA cho biết cơ quan này đã nhận được thông tin từ giới chức Singapore cho biết nước này đã đo được một số mẫu bắp cải nhập từ Nhật có lượng phóng xạ vượt quá tiêu chuẩn 9 lần theo quy định trong Luật dinh dưỡng.
Cùng ngày, cơ quan Bảo vệ môi trường và Cục Thực phẩm, dược phẩm Mỹ cũng cho biết họ đã phát hiện thấy một lượng nhỏ phóng xạ I-131 trong mẫu sữa thu được từ thành phố Spokane, bang Washington.
Một cậu bé được kiểm tra nhiễm xạ tại trung tâm di tản ở Fukushima hôm 30/3 (Ảnh: AP)
Tuy nhiên các quan chức nước này cho hay mức độ phóng xạ đo được thấp hơn 5.000 lần mức nguy hiểm và thấp hơn nhiều mức có thể gây nguy hại đến sức khỏe con người, kể cả trẻ sơ sinh và trẻ em. Lượng I-131 được tìm thấy là 0,8 picocuri/lít (1picocuri = 1/1.000 tỷ curi – đơn vị đo lường phóng xạ). Trước đó vào hôm 26/3, Bộ Y tế Nhật Bản cho biết đã phát hiện khoảng 99 sản phẩm bao gồm cả sữa và một số loại rau củ trong đó có rau chân vịt và bông cải bị nhiễm phóng xạ.
Hiện nhiều nước đã ngưng nhập khẩu các sản phẩm sữa và nông phẩm từ các khu vực đang bị ảnh hưởng phóng xạ ở Nhật Bản. Ngày 31/3, Đài truyền hình NHK cho biết Bộ Nông – Lâm – Ngư nghiệp của Nhật Bản sẽ tiến hành kiểm tra phóng xạ trong đất xung quanh các khu vực gần nhà máy điện hạt nhân Fukushima số 1 trước khi bắt đầu trồng lúa vụ mới vào tháng tới.
Các thông tin đo đạc trước đó cho thấy nồng độ phóng xạ Cesium-137 ở trong đất cách nhà máy Fukushima 40km về phía Tây Bắc cao gấp 2.200 lần so với bình thường (Chu kì bán rã của Cesium-137 là 30 năm).
Do vậy Bộ Nông nghiệp nước này đang có kế hoạch nghiên cứu xem cây lúa sẽ hấp thụ Cesium như thế nào khi trồng trên đất nhiễm xạ, để từ đó có những hướng dẫn cụ thể về mức nhiễm xạ cho phép đối với cây trồng. Các kết quả báo cáo dự kiến sẽ có vào giữa tháng 4 tới.
Ngày hôm nay IAEA đang kêu gọi Nhật Bản xem xét mở rộng bán kính sơ tán 20km, tính từ nhà máy Fukushima 1 sau khi lượng phóng xạ đo được tại làng Iitate – cách Fukushima 40km vượt quá tiêu chuẩn sơ tán dân.
Trong khi đó hiện mức phóng xạ đo được trong nước biển đã tăng hơn 4.000 lần so với giới hạn cho phép.
Thiên Hương (Theo Reuters, NHK)

Diễn viên “Hà Nội, Hà Nội” nude khoe thân


Nữ diễn viên Can Đình Đình vừa mới tung lên bộ ảnh nude với những bức ảnh đẹp sững sờ.


Khán giả Việt Nam đã từng có thời gian xôn xao trước thông tin nữ diễn viên xinh đẹp Can Đình Đình trong bộ phim Hà Nội, Hà Nội có nhiều tình ý cho thấy “phim giả tình thật” với nam diễn viên Minh Tiệp
Can Đình Đình trong phim Tân Thủy Hử (Nguồn: Ngôi sao)

Trong bộ ảnh nude mới nhất của mình, Can Đình Đình Nữ buông hở vòng một và không ngại ngần “lộ” vòng 3 gợi cảm. Rất nhiều người tỏ ra ngưỡng mộ vẻ đẹp bộ ảnh nude của cô. Họ cho rằng vẻ đẹp trong những bức ảnh của cô rất có chiều sâu và đầy ẩn ý. 
Bộ ảnh nude đầy ẩn ý và rất có chiều sâu

Vẻ sexy khó cưỡng
Nhiều khán giả nhận xét Can Đình Đình luôn biết cách thể hiện ưu thế thân hình hoàn hảo hình chữ S của mình. Hơn thế, Đình Đình còn được rất nhiều người ngưỡng mộ bởi sự thông minh, sắc sảo và khả năng diễn xuất đầy biểu cảm của mình.
Thân hình tuyệt mỹ
Can Đình Đình luôn là cái tên “Hot”trong làng giải trí Hoa ngữ

Thục Hiền

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Đền bù 4.000 - 13.500 đồng/m2 đất, bán tới 50 triệu đồng/m2


Trước phiên chất vấn diễn ra vào ngày 13.6 tới, Ủy ban TVQH đã gửi tới các vị ĐB báo cáo kết quả giám sát việc giải quyết kiến nghị của cử tri tại kỳ họp thứ 2 vừa qua.

Theo Ủy ban TVQH, qua theo dõi kiến nghị và trả lời kiến nghị của cử tri tại nhiều kỳ họp QH, Ủy ban TVQH đã giao Ban Dân nguyện giúp tổ chức giám sát 2 vấn đề, trong đó có việc giải quyết khó khăn trong sản xuất và đời sống của người dân tại các khu tái định cư khi nhà nước thu hồi đất.
Kết quả giám sát cho thấy, mặc dù chủ trương, chính sách pháp luật liên quan đến chính sách bồi thường, hỗ trợ tái định cư cho người dân là đúng đắn, ngày càng hoàn thiện, một số địa phương có cách làm đáng hoan nghênh về việc hỗ trợ dân khi thu hồi đất… song “tại nhiều khu tái định cư, đời sống và sản xuất của người dân vẫn còn rất nhiều khó khăn”.
“Qua khảo sát thực tế tại một số khu tái định cư cho thấy, cuộc sống của đa số người dân sau thời hạn hỗ trợ của dự án (khoảng 2 - 3 năm) vẫn còn gặp nhiều khó khăn, cá biệt có nơi rất khó khăn như khu tái định cư xã Hiền Lương, huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình, thực hiện di dân để xây dựng công trình thủy điện Hòa Bình đã gần 40 năm nhưng đến nay cơ sở hạ tầng vẫn còn nhiều yếu kém, toàn xã vẫn còn 49% hộ nghèo và hơn 30% hộ cận nghèo”, Ủy ban TVQH dẫn chứng.
Thêm vào đó, tình trạng thất nghiệp, không có việc làm cũng đang là vấn đề bức xúc của nhiều vùng thu hồi đất, tái định cư. Theo số liệu thống kê của 20 tỉnh, thành phố trong cả nước, từ năm 2006 đến 2010, có hơn 298 nghìn lao động bị thu hồi đất nông nghiệp nhưng chỉ có gần 178 nghìn lao động có việc làm.
Cũng theo cơ quan giám sát, một thực tế gây bức xúc cho người dân là chênh lệch quá cao giữa giá bồi thường cho người dân khi thu hồi đất (từ đất nông nghiệp) và giá bán của nhà đầu tư trên thị trường (sau khi chuyển đổi mục đích sử dụng đất). Ví dụ được cơ quan giám sát dẫn ra là theo Nghị định số 123 Chính phủ ban hành năm 2007 thì khung giá đất nông nghiệp trồng cây hằng năm từ 4.000 đồng/m2 đến 13.500 đồng/m2 được xác định làm giá bồi thường cho người dân khi thu hồi đất nông nghiệp. Trong khi chuyển đổi mục đích sử dụng thì giá trị được đẩy lên hàng chục lần, có nơi từ 30 - 50 triệu đồng/m2.
Từ kết quả giám sát này, Ủy ban TVQH đề nghị Chính phủ tiến hành tổng kết, đánh giá toàn diện công tác tái định cư và các văn bản pháp luật có liên quan đến việc bồi thường, hỗ trợ, tái định cư khi nhà nước thu hồi đất của dân, trên cơ sở đó, tiếp tục hoàn thiện khung giá đất và chính sách bồi thường hợp lý cho dân, quyết định chính sách điều tiết phần giá trị tăng thêm từ đất mà không phải do người sử dụng đất tạo ra, bảo đảm hài hòa lợi ích giữa nhà nước, DN và người dân bị thu hồi đất. Đồng thời, quy định chặt chẽ gắn kết trách nhiệm xã hội của các chủ đầu tư với người dân bị thu hồi đất.
Nguyệt Minh

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Cuộc tiếp xúc hiếm hoi với “Cô gái nghìn tỷ”


(Nguoiduatin.vn) - Trong một lần đến tìm hiểu về gia đình người phụ nữ mất đột ngột để lại khối tài sản lên đến nghìn tỉ đồng, chúng tôi đã gặp ông Đ., người chứng kiến toàn bộ cuộc sống của gia đình giàu có này.

Trong muôn vàn chuyện ông kể, chúng tôi khá ấn tượng với cuộc đời, số phận của chị L. - người con nuôi và cũng là người thừa kế hợp pháp duy nhất số tài sản trên.
Đến khi mẹ mất mới biết mình là con nuôi
Theo ông Đ., vào 22 năm về trước, ông chính là người đã cùng bà P. đến bệnh viện tìm nhận con nuôi. Bà P. là người theo đạo Cao Đài và rất tin vào tâm linh. Có lần, bà kể với ông rằng, bà nằm mơ thấy mẹ hiện về trong giấc mơ và bảo: “Mẹ đã đầu thai vào một người đứa bé có ngày tháng trùng với ngày sinh tháng sinh của mẹ”. Từ đó, bà P. luôn trăn trở và tin rằng những điều trong giấc mơ là sự thật.
 “Cô bé nghìn tỷ”
Sau nhiều đêm suy nghĩ, vào ngày 28/6/1987, bà quyết định rủ ông Đ. cùng mình đến bệnh viện Hùng Vương để tìm một đứa con nuôi. Lúc đầu khi đến bệnh viện Hùng Vương, bà P. đi một vòng quanh nơi những đứa bé bị cha mẹ bỏ rơi, nhưng bà chưa chú ý đến một đứa trẻ nào. Khi chuẩn bị bước ra khỏi phòng, bà bỗng nhiên quay đầu lại thì phát hiện có một cô bé gầy tong teo đang mỉm cười với mình. Bà P. liền quay sang ông Đ. Nói: “Nó cười với tôi thì tôi đem nó về nuôi”. Và cô bé con ngày nào chính là Thạch H.H.L – người đang sở hữu khối tài sản kếch xù do mẹ nuôi để lại.
Bà P. sống trong ngôi biệt thự lớn hàng nghìn mét vuông với hai người phụ nữ giúp việc. Theo ông Đ., bà xem hai người này như chị em ruột. Do đó, cả ba người phụ nữ đều hết mực yêu thương, chăm sóc bé L., xem em như là con ruột của mình. Và L. gọi cả ba người là mẹ. Ông Đ. cho biết, nhiều lần ông tận mắt chứng kiến bé L. hỏi bà P. tại sao mình lại có đến ba người mẹ mà không có cha. Mỗi lần như vậy, bà P. chỉ im lặng cười và bảo, sau này con sẽ biết. Và đúng như lời nói đó, chỉ đến khi bà P. mất, L. mới biết thông tin mình là con nuôi của dòng họ Thạch.
Theo một vài người đã từng làm công trong nhà bà P. cho biết, bé P. rất thương mẹ, cô luôn vâng lời bà P. trong mọi việc. Về phần mình, tuy hết mực yêu thương nhưng bà P. cũng rất nghiêm khắc với con. Có một lần L. xin đi sinh nhật một người bạn thân. Tuy nhiên, bà P. không đồng ý và yêu cầu cô bé ở nhà. Nài nỉ mãi vẫn không được sự chấp thuận của mẹ, L. bực tức nên lỡ tay đập hỏng mấy phím đàn piano, nhưng cuối cùng cô bé cũng quyết định ở nhà.
Bà P. luôn lo lắng cho L. và vạch cho cô một con đường đi bằng phẳng. Khi L. mới học hết lớp 11, bà quyết định cho L. đi du học ở Đức. Trong kế hoạch của mình, bà P. sẽ cho L. học ở nước ngoài hết cấp ba rồi học đại học, thạc sĩ rồi sau đó trở về Việt Nam. Trong quá trình L. đi học, bà P. xây một khu dưỡng lão ở Tây Ninh và hy vọng sau này L. trở về sẽ tiếp quản nơi đây. Tuy nhiên, khi L. mới học được ba năm thì bà P. bỗng nhiên đột tử, để lại một khối lượng tài sản khổng lồ, gây nên sự tranh chấp không đáng có giữa người con gái nuôi với những người trong dòng tộc họ Thạch.
Khi bà P. mất, L. đang ở Đức. Nhận được tin dữ, cô đã khóc rất nhiều và quyết định tức tốc bay về để tang mẹ. Trước khi bà P. mất, cô không hề biết bà có khối tài sản khổng lồ. Chỉ đến khi đám tang đã xong, người nhà mở căn phòng bà P. (bình thường phòng này không ai được vào) thường ở thì mới phát hiện có rất nhiều tiền, vàng, kim cương… Lúc đó, L. cũng như người nhà hết sức ngạc nhiên. Được sự tư vấn của nhiều người, L. quyết định mời văn phòng Thừa phát lại quận Bình Thạnh TP HCM đến lập vi bằng.
Những tâm sự của”cô gái nghìn tỷ”
PV báo Nguoiduatin.vn đã tiếp chuyện được với L. và trong ít phút hiếm hoi, L. đã tâm sự một vài điều xoay quanh câu chuyện “rối rắm” này. L. cho biết, cách đây hơn một năm, do không có tiếng nói chung về việc phân chia khối tài sản của mẹ để lại, cả cô cùng các cậu (anh em bà P.) của mình đồng ý thuê chiếc két sắt ở ngân hàng Sacombank để cất giữ số tài sản. Khi thuê, đính kèm văn bản, bên cạnh sự có mặt của L. còn có sự chứng kiến của các cậu của mình là T.V.P., T.L.K., T.V.Ph. và H.X.. Các bên thống nhất trong vòng 30 ngày kể từ ngày ký biên bản, hai bên phải có mặt để mở ngăn tủ sắt tại Ngân hàng Sacombank và giao toàn bộ các giấy tờ có giá, giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu bất động sản, bất động sản đứng tên bà T.K.P cho L. để làm thủ tục mở thừa kế nếu bên còn lại không xuất trình được di chúc hợp pháp hay tài liệu hợp pháp chứng minh quyền sở hữu thuộc về mình. 
“Cô gái nghìn tỷ” mệt mỏi vì tranh chấp
L. cho biết, bây giờ, cô đã quá mệt mỏi về việc tranh chấp khối tài sản do mẹ mình để lại. Mọi chuyện đã đi quá xa, cậu của L. cũng đã gửi đơn ra tòa nên cô chỉ mong muốn sẽ có sự phân chia rõ ràng của pháp luật và chắc chắn rằng cô sẽ tôn trọng sự phân chia này. Bên cạnh đó, L. chia sẻ, nếu các cậu của mình đưa ra được giấy tờ thừa kế hợp pháp thì cô sẵn sàng trao trả toàn bộ số tài sản của mẹ mình để l
Nếu một trong hai bên vắng mặt thì bên kia đương nhiên được quyền đơn phương thực hiện mở niêm phong ngăn tủ sắt mà không cần sự chấp thuận của bên còn lại. Trường hợp một trong các bên xuất trình được di chúc hợp pháp trước thời hạn kể trên, thì có quyền yêu cầu bên kia có mặt để mở ngăn tủ sắt và thực hiện thủ tục khai di sản thừa kế ngay sau đó. Nếu một bên vắng mặt không có lý do hợp lý thì bên có mặt được quyền đơn phương thực hiện mở niêm phong ngăn tủ sắt, mà không cần đến sự chấp thuận của bên còn lại. Tuy nhiên, khi thời hạn 30 ngày đã hết, người nhà bà P. không xuất trình được giấy thừa kế và cũng không chấp nhận mở két sắt để L. có thể kê khai tài sản được thừa kế.
Theo lời của L. thì hơn một năm qua, nhiều lần cô năn nỉ ông Ph. – vốn là cậu của L. đến ngân hàng Sacombank giúp mình lấy số tài sản ra để trả khoản tiền xây mộ cho mẹ, cũng như có tiền để mình được tiếp tục đi học, tuy nhiên, ông Ph. đều không đồng ý. Thậm chí, cũng trong khoảng thời gian này, các cậu của L. chưa một lần đưa ra được giấy thừa kế. Không chỉ thế, nhiều lần, cậu Ph. còn yêu cầu L. kiện ra tòa nếu muốn nhận được số tài sản. Tuy nhiên, L. không đồng ý, bởi cô sợ ảnh hưởng đến tình cảm gia đình.
Bên cạnh đó, L. chia sẻ, trong buổi thương lượng ba bên tại ngân hàng Sacombank hôm 30/3/2012, cô đã đặt vấn đề chấp nhận gia hạn thời gian thuê két sắt thêm thời gian 30 ngày để các cậu của mình có thể cung cấp thông tin về giấy tờ thừa kế hợp pháp. Nhưng ông Ph. không đồng ý và đã bỏ ra về. Trước đó, do muốn giải quyết mọi việc trên mức độ tình cảm, L. đã đặt ra vấn đề sẽ nhận 50% tổng tài sản do mẹ để lại, phần còn lại sẽ trao cho các cậu của mình. Tuy nhiên, ông Ph. cũng không đồng ý và đòi nhận phần hơn về gia đình mình.
Do ông Ph. không đồng ý gia hạn hợp đồng thêm 30 ngày cũng không đồng ý thanh lý hợp đồng nên L. đã thanh lý hợp đồng với ngân hàng. Khi thanh lý hợp đồng, cô còn cam kết sẽ bồi thường nếu có thiệt hại gì về số tài sản.
Cuộc sống đảo lộn
Được biết, trước đó tình cảm giữa L. và những người thân khác trong gia đình bà L. rất tốt. Tuy nhiên, sau khi bà P. mất, do tranh chấp khối tài sản quá lớn nên tình cảm của hai bên bị sứt mẻ. Nhiều người chia sẻ, trước đây, anh em bà P. luôn gọi L. là cháu, thường xuyên đến căn biệt thự nơi bà P. cùng L. ở để chơi, nhưng sau khi bà P. mất, không thấy ai đến nữa. Thậm chí, L. cũng rất ít khi ra ngoài. Mỗi lần ra ngoài, cánh cửa sắt chỉ mở ra một lúc, cô ngồi trên xe cùng vệ sĩ phóng nhanh rồi cánh cửa lại đóng im ỉm cả ngày. Cũng theo những người này, thì từ lúc báo chí đưa tin, có nhiều PV đến gõ cửa xin hỏi nhưng luôn nhận được câu trả lời của người giúp việc qua một ô nhỏ trước cổng: “Cô L. không có nhà”. Tuy nhiên, theo những người sống xung quanh thì hầu hết những lúc đó, L. đang có nhà và không muốn tiếp ai.
Huy Linh – Vân Thiên

Bán trinh cho đại gia giá 4.000 USD


Cô gái 18 tuổi khai trước khi thành gái mại dâm chuyên nghiệp trong đường dây của "má mì" Vân đã bán trinh cho một đại gia giá 4.000 USD.

Ngày 30/12, Công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội cho biết vừa khởi tố, bắt tạm giam Nguyễn Hồng Vân (20 tuổi, phường Bạch Đằng) về hành vi môi giới mại dâm.
Một trong hai gái bán dâm bị bắt quả tang. Ảnh: H.A.
Theo kết quả xác minh, ập vào một nhà nghỉ ở phường Thanh Nhàn, các trinh sát bắt quả tang 2 đôi nam nữ mua dâm. Hai cô gái 18 và 23 tuổi đến từ tỉnh phía Nam cho biết được "má mì" Vân điều đến đây phục vụ khách với giá 2,5 triệu đồng một người.
Cùng thời điểm này, ở phòng khác ở nhà nghỉ, công an còn phát hiện một cô gái trong đường dây của Vân đang chờ khách.
Tại cơ quan điều tra, cô gái 18 tuổi cho biết hành nghề mại dâm khoảng 2 tháng nay. Trước đó, cô đã bán "cái nghìn vàng" cho một đại gia lấy 4.000 USD.
Một điều tra viên cho biết, những cô gái trong đường dây của Vân đến từ nhiều tỉnh thành, đa phần thuộc thế hệ 9X và có nhan sắc. "Má mì" Vân từng làm tiếp viên kiêm gái bán dâm tại nhiều quán bar, karaoke ở Hà Nội.
"Thấy việc chăn dắt gái mại dâm dễ kiếm tiền, cô ta bỏ nghề tiếp viên. Khách quen hoặc có người bảo lãnh, Vân mới cử "đào" ra tiếp", một cảnh sát nói.
Hà Anh

Thêm một quan chức đánh cờ tiền tỷ bị bắt


Từ lời khai của nguyên Phó giám đốc Sở GTVT tỉnh Sóc Trăng Nguyễn Thanh Lèo, cảnh sát đã bắt tạm giam ông Đinh Văn Mười, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy tỉnh này.

Chiều 11/1, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Sóc Trăng đã khởi tố, bắt tạm giam 2 tháng đối với ông Đinh Văn Mười (56 tuổi) ngụ đường Lê Duẩn, TP Sóc Trăng (Sóc Trăng) về hành vi “đánh bạc”. Ông Mười là Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Sóc Trăng.
Ngay sau đó, lệnh khám xét nơi làm việc của ông Mười cũng được thực hiện để thu thập thêm chứng cứ phục vụ điều tra.
Biệt thự của ông Mười trên đường Lê Duẩn, TP Sóc Trăng. Ảnh: Thiên Phước
Nhà chức trách xác định, quá trình điều tra, ông Nguyễn Thanh Lèo, nguyên phó giám đốc Sở Giao thông Vận tải Sóc Trăng (đã bị khởi tố, bắt tạm giam về hành vi “đánh bạc”) khai nhận, trước khi đánh cờ tướng ăn thua tiền tỷ với ông Trần Văn Tân (nguyên giám đốc Trung tâm Sát hạch và Cấp giấy phép lái xe loại 3), ông Lèo đã nhiều lần chơi cờ ăn tiền với ông Mười. Ông Lèo cũng bị thua đến 2,5 tỷ đồng nhưng mới trả được 1,9 tỷ.
Địa điểm ông Lèo sát phạt với ông Mười thường xuyên thay đổi nhưng chủ yếu là các quán cà phê trong khu văn hóa Hồ Nước Ngọt và nhà của một người dân trong khu đô thị 5A.
Hiện cơ quan điều tra đang tổ chức đối chất giữa những người có liên quan đồng thời dựng lại hiện trường mà các “quan” tham gia đánh cờ tướng tiền tỷ. Tuy nhiên, trong quá trình làm việc với cơ quan điều tra trước khi bị bắt, ông Mười vẫn chưa thừa nhận hành vi đánh bạc với ông Lèo.
Trao đổi với VnExpress.net, ông Mai Văn Lâm - Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Sóc Trăng - xác nhận, cấp phó của mình đã bị khởi tố, bắt giam về hành vi "đánh bạc". Ông Lâm cũng cho biết đã tạm đình chỉ công tác và sinh hoạt Đảng đối với ông Mười.
Vụ đánh cờ tướng tiền tỷ của các quan chức tỉnh Sóc Trăng bị lộ tẩy vào sáng 22/12/2011 khi ông Lèo đến cơ quan điều tra trình báo sau nhiều năm đánh cờ với ông Trần Văn Tân đã nợ lên đến 22 tỷ đồng. Do mới trả được khoảng 5 tỷ đồng, vị phó giám đốc sở bị ông Tân thuê người đến hăm dọa, xiết nợ.
Quá trình điều tra, công an đã khởi tố ông Tân về 2 tội đánh bạc và cưỡng đoạt tài sản; ông Nguyễn Thanh Hùng (Hùng “Cải Lương”) và con trai Nguyễn Thanh Truyền (ngụ phường 2, thành phố Sóc Trăng) về hành vi cưỡng đoạt tài sản. Cơ quan chức năng cũng đã tạm giữ chiếc ôtô Audi của ông Tân vì nghi ngờ đây là phương tiện dùng để chở cha con Hùng “Cải Lương” đi xiết nợ ông Lèo.
Thiên Phước

Tôi ăn lương Thứ trưởng vẫn phải đi làm thêm


Lương Thứ trưởng của tôi chưa tới 10 triệu đồng, không đủ sống. Tôi cũng phải nhờ vào vợ con, phải làm thêm… Nhưng tôi không bị tác động của hội chứng “tước đoạt để bù đắp”, nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ Thang Văn Phúc chia sẻ với khampha.vn.
Khi lương chủ tịch tập đoàn cao hơn lương Tổng Bí thư
Lương công chức không đủ sống sẽ dẫn tới hội chứng “tước đoạt để bù đắp” (Ảnh minh họa)
Lương công chức không đủ sống sẽ dẫn tới hội chứng “tước đoạt để bù đắp” (Ảnh minh họa)
Nhiều năm làm Thứ trưởng Bộ Nội vụ, phụ trách vấn đề tiền lương, tôi thấy lương công chức còn quá thấp. Công chức là những người được đào tạo bài bản, đòi hỏi kiến thức, kinh nghiệm, sự tận tuỵ và đạo đức cao, đó là loại lao động quyền lực, nhưng lương của họ lại quá thấp. Phải nói là thấp nhất khi so với lương của khu vực kinh tế tư nhân, kinh tế FDI, doanh nghiệp nhà nước. Lực lượng vũ trang được phụ cấp 1,8 %, giáo viên được phụ cấp 1,5 % còn công chức chỉ được 1%, như vậy chưa thật công bằng. Giám đốc một doanh nghiệp Nhà nước nhận lương 35 – 40 triệu đồng, trong khi cán bộ cấp vụ trưởng chỉ hưởng lương 5,6 triệu đồng. Khoảng cách thu nhập như vậy là quá lớn, không tương quan với sự đóng góp và trình độ của công chức, không tạo ra động lực cho công chức.
 - 1
Nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ Thang Văn Phúc
Tôi tính ra nếu đi từ bậc lương thấp nhất đến bậc lương cao nhất phải mất 76 năm, trong khi người ta chỉ đi làm trong 30 năm. Lương như vậy làm sao khuyến khích được người lao động. Nhìn vào lương của công chức hiện nay cũng không biết người đó là ai, khác với trước đây chuyên viên cấp 1, cấp 2 thể hiện qua lương rất rõ. Hệ thống tiền lương hiện nay cũng làm đảo lộn các các giá trị thứ bậc của nền hành chính. Lương của vụ trưởng hiên nay bằng chủ tịch huyện, trong khi ngày xưa là ngang với chủ tịch tỉnh. Lương của một số chủ tịch tập đoàn HĐQT một số tập đoàn gấp 73 lần mức lương tối thiểu, trong khi lương Tổng Bí thư chỉ gấp 13 lần.
Lương thấp- tước đoạt để bù đắp
Những bất cập về lương công chức sẽ dẫn đến nhiều hệ luỵ. Có giai đoạn, vì lương quá thấp nên 16 –17 nghìn công chức đã bỏ ra ngoài khu vực công. Hiện tượng chảy máu chất xám từ khu vực công sang các khu vực kinh tế khác có mức lương hấp dẫn hơn vẫn đang diễn ra. Lương công chức không đủ sống sẽ dẫn tới hội chứng “tước đoạt để bù đắp”. Nhiều công chức lợi dụng chức vụ của mình để nhũng nhiễu, tham ô, ăn hối lộ. Có khi vì lương thấp đã làm hỏng cả một chủ trương, chính sách đúng của nhà nước, làm hỏng cả một đội ngũ.
Chẳng hạn như hiện tượng phong bao, phong bì đang phổ biến trong các bệnh viện công hiện nay cũng xuất phát từ thực tế lương của các y bác sỹ quá thấp đã làm xói mòn cả y đức. Tôi cho rằng cán bộ công chức đang là cái lõi trong sự phát triển của đất nước. Nếu chúng ta để tình trạng lương công chức không đủ sống, để “hội chứng tước đoạt để bù đắp” kéo dài sẽ dẫn tới một nền hành chính quan liêu, tham nhũng, sự thối nát đổ vỡ diễn ra từ bên trong, rất nguy hiểm.
Hồi còn đương chức, mức lương Thứ trưởng của tôi chưa tới 10 triệu đồng, không đủ sống. Tôi cũng phải nhờ vào vợ con, và tham gia giảng dạy, nghiên cứu khoa học để có thêm thu nhập. Nhưng tôi không bị tác động của hội chứng “tước đoạt để bù đắp”.
Không phải quan chức nào cũng bị tác động của hội chứng “tước đoạt để bù đắp”, họ còn có nhân cách, lương tâm để đứng vững trước cám dỗ của đồng tiền. Và cũng không phải công chức nào cũng ở những vị trí và điều kiện để nhũng nhiễu, tham ô.
Lương làm sao để công chức không muốn tham nhũng
Tôi nghĩ cần một cuộc cải cách căn bản về tiền lương. Tiền lương công chức hiện nay phải đặt trong tương quan với tiền lương chung, bằng mức trung bình khá của doanh nghiệp. Phải tính đúng, tính đủ và tạo được giá trị của lao động trí óc, đảm bảo cho công chức đủ sống và có tích lũy. Giải pháp cho bài toán lương công chức mà tiếp cận bằng cách tăng lương tối thiểu là không chuẩn. Không thể đặt lương công chức ngang với lương của những lao động bình thường. Lương phải đảm bảo được trật tự hành chính, vị trí của công chức phải được xác lập, đồng thời tránh được tệ nhũng nhiễu, quan liêu, tham ô. Làm sao hướng tới một nền hành chính như Singapore, công chức: “Không muốn tham nhũng, không cần tham nhũng và không thể tham nhũng”, vì họ được trả lương xứng đáng đi kèm theo những trách nhiệm rất rõ ràng, kỷ luật nghiêm minh. Cần tiền tệ hoá tiền lương, tất cả thu nhập của công chức đều ở trong lương chứ không phải các phụ cấp lại thành thu nhập chính.
(Còn nữa)